Buổi sáng tại nhà cũ Hứa gia.
Bàn ăn rộng lớn chỉ có Hứa Nhất Vĩ và Hứa Diệu Hàm, hai người ngồi đối diện nhau.
Không khí có phần nặng nề.
Hứa Diệu Hàm húp một miếng cháo, nhẹ nhàng lau khóe miệng, môi hơi hé cười hỏi Hứa Nhất Vĩ: “Chuyện em nhờ anh điều tra anh làm tới đâu rồi?”
Hứa Nhất Vĩ ngưng động tác, đầu hơi cúi. Lát sau mới thần tình tiếc nuối nói với cô ta: “Hàm Hàm, anh trai vô dụng. Đời tư Tô Hữu Duy rất kín kẽ, anh quả thật... không biết vợ anh ta là ai.”
Hứa Diệu Hàm thất vọng: “Vậy sao?” Bàn tay để trên gối âm thầm siết chặt tà váy. Cô ta không ngờ, người anh trai nhất mực nghe lời cô ta lại chọn cách nói dối để bảo vệ con ả đó.
La Mẫn Tuyên, được lắm! Không những dụ dỗ được Tô Hữu Duy còn hại anh trai cô ta đầu óc mụ mị.
Hứa Nhất Vĩ lòng rối như tơ vò: “Hàm Hàm, em...”
“Anh hai, em hiểu rồi. Chuyện này không cần tra cứu nữa, em gái anh cũng đâu thể vì một người đàn ông mà hại bản thân mình.” Cô ta nở nụ cười bình thản tựa như người náo loạn ầm ĩ của mấy ngày trước là ai khác chứ không phải là cô ta.
Hứa Nhất Vĩ vui mừng nói: “Hàm Hàm, em nghĩ thông suốt như vậy anh trai rất vui. Vậy, vậy mình trở lại nước M được không em?”
Hứa Diệu Hàm nhíu mày sau đó thở dài: “Anh hai, anh thật sự không tin tưởng em sao? Em vừa mới chuyển trụ sở về nước, công ty còn chưa ổn định em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-phan-hon-nhan-to-tong-dung-tuong-bo/295684/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.