Lúc Tiêu Ninh Vọng chạy ra sau bếp tìm Lạc Xuất Vân thì thấy anh đang làm mứt hoa quả, mứt đỏ vô tình bị dây ra trang phục màu trắng của đầu bếp. Lạc Xuất Vân không tâm liếm ngón tay thử vị, vừa định đạy nắp vào thì bị Tiêu Nịnh Vọng giành mất.
“Lại làm cho em trai chú hả?” Tiêu Ninh Vọng thử một chút, ngọt ê răng: “Gia đình nuôi em nó sắp bị chú nhét đầy nhà rồi đó, sao? Bọn họ bỏ đói ông giời nhỏ của cưng à?”
Lạc Xuất Vân lườm anh ta như ghim đạn vào mắt: “Họ thử làm thế xem?”
Tiêu Ninh Vọng nghẹn lời cười phá lên, hai người đang bám vào bàn bartender luyên thuyên thì thấy JAD chạy vào.
“A Vọng, Nhan Nhan tới.” JAD tràn đầy phấn khích, thấy Lạc Xuất Vân thì vồ đến.
Lạc Xuất Vân chống tay cản lại cậu ta, nhíu mày nói: “Nhan Nhan? Ai cơ?”
JAD 囧 囧: “Đến Nhan Nhan mà cậu cũng không biết…”
Tiêu Ninh Vọng ở bên cạnh xen miệng vào nói: “Thằng nhóc chẳng biết ai ngoài em trai nó đâu.”
Lạc Xuất Vân: “……”
JAD xua tay:” Thôi được rồi, từ vụ ở hẻm tối lần trước 2 người nổi danh luôn đó nha, Nhan Nhan nói muốn gặp các cậu.”
Tiêu Ninh Vọng tròn mắt ngạc nhiên: “Thật hay giả thế……” Nói xong, lôi kéo Lạc Xuất Vân chạy ra ngoài “Xuất Vân ơi Xuất Vân à, 2 chúng ta phát tài rồi.”
Lạc Xuất Vân bị lôi kéo làm cho đứng không vững, ra đến cửa mới sực nhớ ra chưa thay đồng phục bếp.
Vừa mở cửa Tiêu Ninh Vọng đã bổ nhào ra ngoài, chưa kịp dừng lại thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-my-tua-nhu-tinh-yeu/250529/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.