Chương trước
Chương sau
Edit: Manh Manh
1.
“Leng keng leng keng leng keng ——”
Âm thanh chuông cửa dồn dập.
Ta nhịn không được khẩn trương lên: Sẽ là ai đây?
“Tới tới.” Mẹ đem hai tay dầu mỡ xoa xoa trên tạp dề, đi đến mở cửa, đồng thời lớn tiếng đáp.
“Ai a?” Mẹ một bên hỏi, một bên mở cửa, ló đầu ra ngoài xem xét.
Cửa bị kéo mở, một cơn gió âm lãnh thổi vào căn phòng ấm áp, hại ta phải rùng mình một cái.
Ta ngồi trên sô pha, nhìn mẹ.
Mẹ rút đầu vào, đem cửa đóng lại, nhìn dáng vẻ tò mò của ta, mẹ liền giải thích: “Phỏng chừng là nhóc con nào đó ngoài hành lang ấn chuông cửa, ấn xong liền chạy, bên ngoài không có ai.” Nói xong mẹ nghĩ nghĩ, lại đổi hướng tới sô pha xem báo của ba, “Anh nói. Có phải là thằng út hay không a?”
Ba không để ý lắm mà vẫy vẫy tay, hỏi ngược lại: “Thằng bất hiếu kia khi nào không có tiền mới có thể trở về đây, em trông cậy nó cũng giống lão đại mỗi ngày đều ở trong nhà a?” Nói xong, lại chuyển hướng đến ta “Con nói đúng không?”
Ta bất động thanh sắc thả lỏng, gật gật đầu.
Vậy nên mẹ bĩu môi, không chừng cảm thấy ba nói rất đúng, quay đầu vào phòng bếp.
Ta nghĩ, trong nhà này, không có người nào nghĩ đến sự tồn tại của hắn.
2.
Ba ngày sau khi Khải Văn biến mất, ba mẹ cuối cùng cũng phát hiện chổ không đúng, liền mang ta đến cục cảnh sát báo án.
Tiếp đãi chúng ta chính là một vị cảnh sát mới vừa nhận chức, đường cong trên mặt non nớt lại ngây ngô, nghe xong chúng ta nói, gã ra vẻ lão thành gật gật đầu, nói đây là án mất tích, không nằm trong phạm vi phụ trách của gã, rồi xoay người đi tìm một người khác.
Qua một lát, hắn cùng với một tên nam nhân khác đi tới, nam nhân kia che lấp không được khí thế côn đồ, cao lớn rắn chắc, một thân cảnh phục tràn ngập chính khí bị hắn ăn mặc giống hệt lưu manh, trên mặt treo nụ cười hệt như hắc đạo, thoạt nhìn một bộ dáng không đứng đắn.
Gã cảnh sát kia thế nhưng lại rất tôn kính dáng vẻ của hắn, nghiêng đầu cho hắn lẩm nhẩm lầm nhầm nói gì đó, rồi đem người đưa tới trước mặt chúng ta, sau đó liền rời đi.
Gã cảnh sát vừa đi, nam nhân kia liền tự tại ngậm trong miệng điếu thuốc, thoạt nhìn bộ dáng không chút để ý, hai chân bắt chéo, không có thành ý mở miệng với chúng ta mà tự giới thiệu một chút: “Ta họ Lý, kêu ta cảnh sát Lý là được, hiện tại các người muốn báo ai mất tích?”
3.
Tuy rằng hắn nhìn qua cà lơ phất phơ, nhưng làm việc lại ra dáng ra hình, sau khi nghe ba mẹ nói xong, hắn cười cười, tỏ vẻ muốn dò hỏi hết một đám.
Đầu tiên đi vào chính là ba, sau đó là mẹ, cuối cùng mới đến phiên ta.
Lúc đi vào căn phòng nhỏ phong bế tứ phía kia, ta không thể tránh khỏi có chút khẩn trương, nhưng ta tuyệt đối nắm chắc bản thân đã che giấu rất tốt, sau đó kéo ghế dựa ra, tự nhiên ngồi xuống.
Cảnh sát Lý ngẩng đầu cười cười với ta, làm ra dáng vẻ thân thiện: “Cậu nhìn qua cũng không khẩn trương a —— cậu gọi là Khải Vu đi? Vừa rồi ba mẹ cậu mới cùng tôi nói.” chậm rãi. Sau đó giống như vô tình hỏi ta: “Cậu cùng anh trai cậu —— a không đúng, là em trai, song sinh đúng không?”
Thử ta rõ ràng như vậy, vấn đề đơn giản, ta lại không ngốc, như thế nào nhìn không ra.
Hắn hoài nghi ta.
Bị nghi ngờ, thật sự là thứ ta ghét nhất.
Vì thế ta gật gật đầu.
Hắn lại nở nụ cười, hỏi một câu hoàn toàn không phù hợp với vấn đề bây giờ: “Cậu là đồng tính luyến ái sao?”
4.
Cảnh sát Lý thả lỏng, đem thân thể hoàn toàn tựa lưng vào ghế ngồi, nâng cằm nhìn ta, ý bảo ta nhẹ nhàng một chút: “Vẻ mặt đầy nghiêm túc này của cậu không thích hợp với công tác của ta a, cậu phải biết rằng, hiểu biết càng nhiều mới là phương tiện để ta tra án.”
Ta liếc hắn một cái, lạnh lùng nhếch khóe miệng một chút: “Ông đem vấn đề nhàm chán như vậy tới để lãng phí thời gian, em trai tôi có thể xảy ra chuyện, rất xin lỗi, thứ tôi không thể phụng bồi.”
Ta nghĩ ta đã biểu diễn tốt một anh trai phi thường quan tâm tới em trai mình rồi.
“Được rồi được rồi, là tôi sai, tôi chỉ là muốn cậu thả lỏng một chút ——” hắn không thèm để ý mà vẫy vẫy tay, nói.
“Như vậy, em trai cậu khi nào thì không thấy?” Vẻ mặt của hắn biến thành nghiêm túc, một đôi mắt giống như máy rà quét nhìn chằm chằm biểu tình trên mặt ta.
Ta làm ra dáng vẻ suy tư, một lát sau mới trả lời: “Hẳn là sau khi tôi cùng em ấy chia tay ở công viên, y liền không về nhà, di động cũng tắt máy.”
5.
“Cậu ngày đó vì sao lại cùng y ở công viên?” cảnh sát Lý lại hỏi.
Ta lại tự hỏi một phen, xác định đáp án không có dấu vết bại lộ mới trả lời: “Ngày đó y đi ra ngoài chơi bóng rổ, ta đi tìm y, y nói về nhà sớm như vậy cũng không có việc gì làm, liền muốn cùng ta đi công viên chơi một chút.”
Cơ hồ tất cả mọi người đều biết, Khải Văn thích đi công viên.
Cảnh sát Lý gật gật đầu, đột nhiên ngẩng đầu hỏi ta: “Quan hệ của cậu cùng em trai thế nào?”
Ta sửng sốt, “Ân…… Khá tốt.”
Hắn thần sắc không rõ liếc mắt nhìn ta một cái, thử mà nói “Mẹ cậu giống như có chuyện bất mãn với em trai cậu, vừa rồi mới cùng tôi nói, nói nhiều điều quở trách y.”
Ta nhịn không được cười cười “Cảnh sát Lý, nếu mẹ tôi thật sự không quan tâm y thì sẽ không tới báo án.”
Nhưng lại ở trong lòng cười lạnh, đúng vậy, là quan tâm hắn, hắn mất tích ba ngày mới nhớ tới hắn.
_____________
Hiểu gì hong các tềnh iu, theo tui nghĩ nhá, đại khái bây giờ người nói chuyện với ông cảnh sát không phải là Khải Vu mà là Khải Văn nha~
Mụi người có rảnh thì vào soi chính tả, ngữ pháp, dịch có mượt hong các thứ, có gì soi được thì cứ soi giúp tui nha~ ???
4/3/2022
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.