Cho đến tận khi hoàng đế tự mình đi bưng nước mang khắn đến cho mình chườm mắt, nét ửng đỏ bên tai Chu Hi cũng chưa tan hết.
Khăn mặt đắp lên đôi mắt, lành lạnh, ngược lại cũng tránh được sự xấu hổ phải cùng hoàng đế bốn mắt nhìn nhau, Chu Hi cũng không biết hoang đế nói hai mắt mình khóc đến sưng là sưng bao nhiêu, chỉ cảm thấy bên má nóng đến hoảng.
Trên môi còn lưu lại xúc cảm môi lưỡi hoàng đế yêu thương tàn sát bừa bãi, mà nụ hôn kia còn là do hắn tự mình khơi mào, liền càng thêm cảm thấy không chịu nổi.
Nhiếp Huyễn nhặt lên từng chiếc phối sức xiêm y quăng đầy trên đất, vừa dò xét hắn, một bộ dáng như cười như không: "Trẫm vừa cho người mang thủ dụ của trẫm đến đại lý tự, Trương Tông Lượng đại khái còn có thể hồi phủ sớm hơn cả ngươi."
Chu Hi càng cảm thấy quẫn bách, hận không thể lập tức xuất cung hồi phủ.
Đôi tay che mắt cũng đè mạnh thêm mấy phần, nước chưa vắt khô bên trong khăn mặt bị ép ra, dọc theo má chảy xuống.
Nhiếp Huyễn cố ý trêu đùa: "Này, sao lại khóc nữa rồi?"
Liền thấy gương mặt thừa tướng của y đỏ lên đến tận cổ.
Càng phát hiện ra người này quả thật là da mặt mỏng đến cực điểm, chỉ một chút trêu đùa cũng không chịu được.
Khó trách lúc trước lại bị chọc giận đến phát khóc.
Từ sau ngày cùng lăn lên giường với Dung Hàm Chi thì vẫn luôn cùng nhau pha trộn, chỉ là đám triều thần đều nghỉ đông, Dung Hàm Chi cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-my-quan-lam-thien-ha/1354989/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.