Chương trước
Chương sau
Hôm nay đã là ngày cuối cùng ở lại đây. Hai người họ đã ghé thăm tổng cộng hơn mười lăm nông trại lớn nhỏ. Kết quả thu hoạch cũng cực kỳ tốt. Chỉ có một điều là họ vẫn chưa gặp được chủ nhà hàng hôm đó. Hai người họ cũng đã ghé lại mấy lần nhưng đều không gặp được. Họ cũng đã tìm được loại café đó ở các nông trại khác nhưng chỉ có điều là hương vị không giống được.
“Hôm nay chúng ta sẽ ghé thêm một lần nữa được không.”
“Cũng được, dù sao chiều nay lịch cũng trống.”
Ngày hôm nay thời tiết cực kỳ tốt, nắng ấm áp hơn rất nhiều so với những ngày trước. Hòa An đang chống cằm trên cửa xe đưa mặt ra ngoài hóng gió. Đăm chiêu suy nghĩ về Tuấn Khải mấy hôm nay. Hòa An có cảm giác anh ta rất lạ, lâu lâu còn có cảm giác là anh ta đang nhìn mình. Nghĩ đến đó anh liền quay lại, quả thực là Tuấn Khải đang nhìn Hòa An cực kỳ tập trung. Khi Hòa An quay lại anh liền đưa mắt sang hướng khác. Rõ ràng là có điều gì đó không ổn ở đây.
Hai người họ hai ngày trước đều ghé đây ăn trưa dù không thuận đường, chỉ mong có được một cuộc hẹn. Nhưng đều không được, hôm nay lại ghé cũng là cậu nhân viên đó.
“Chúng tôi dùng như cũ.” Hòa An lịch sự nói.
“Hôm nay một giờ ông chủ sẽ ghé, các anh có thể đợi không?” Cậu nhân viên thu menu về nhẹ nhàng nói.
“Tất nhiên là có thể, rất cảm ơn cậu.”
Đến tầm một giờ cậu nhân viên lại một lần nữa xuất hiện mời hai người họ vào trong. Căn phòng họ vào không quá lớn nhưng rất thoáng, vách ngoài làm bằng kính có cả ban công rộng trồng nhiều hoa cùng một bàn ngồi uống trà nhỏ. Bên ngoài có một người đàn ông nhìn ước chừng tầm hơn ba mươi tuổi đang tưới nước cho dàn hoa cẩm tú cầu. Ý thức có người đang đến nhưng anh ta chỉ ngước nhẹ lên nhìn rồi tiếp tục tưới nước hết dàn hoa còn lại.
Hòa An đầu tiên liền có ấn tượng vô cùng đặc biệt với người này. Anh nhìn qua đánh giá thái độ của Tuấn Khải trước tiên. Nhìn Tuấn Khải biểu cảm không đổi, ánh mắt bình tĩnh đợi nên anh cũng kiên nhẫn đứng yên bên cạnh.
Tầm năm phút sau người đàn ông đó mới bước trở vào, ra hiệu ánh mắt cho cả hai bước lại chiếc bàn nhỏ. Tuấn Khải ngoái nhẹ sang nhìn Hòa An rồi bước đi trước.
“Mời ngồi. Gọi tôi là David.”
Anh ta ngồi xuống trước, lịch sự lên tiếng.
“Cảm ơn anh.” Cả hai người họ đồng thanh trả lời.
“Tôi là Tuấn Khải, và đây là Hòa An. Chúng tôi tin rằng anh biết rõ lý do chúng tôi xin một cuộc hẹn với anh ngày hôm nay.” Tuấn Khải ngồi đối diện nhìn thẳng vào mắt anh ta thành thật nói.
“Tôi đã nghe qua.” Anh ta bình thản rót nước từ bình trà trên bàn lần lượt vào ly của mình rồi sang hai ly đối diện.
“Vậy không làm mất thời gian, tôi xin phép đi thẳng vào vấn đề.”
Tuấn Khải sau đó lấy từ trong cặp ra bản tóm tắt sơ lược về ý tưởng và đề xuất hợp tác trình bày một cách tỉ mỉ dưới cái nhìn cực kỳ tập trung đến từ Hòa An lẫn David. Thái độ của anh ta ngày hôm nay cực kỳ khác với những ngày trước.
Hòa An ở bên cũng không có ý muốn cắt ngang nên chỉ im lặng lắng nghe. David ban đầu có vẻ như không mang nhiều cảm xúc nhưng càng về sau càng tập trung.
Họ ngồi trao đổi hơn một giờ đồng hồ. Lúc Hòa An và Tuấn Khải ra về cũng đã hơn hai giờ ba mươi. David không có vẻ như là muốn từ chối, nhưng cũng không đồng ý ngay lập tức về chuyện hợp tác. Họ có để lại thông tin liên lạc và tài liệu chi tiết rồi ra về.
“Anh nghĩ anh ta sẽ đồng ý chứ?” Hòa An đi bên cạnh hỏi.
“Tầm tám mươi phần trăm.” Tuấn Khải nghiêm túc khẳng định.
Hòa An cực kỳ bất ngờ với câu trả lời này nhưng cũng không hỏi gì nhiều thêm.
Tối đó Hòa An cũng như mọi ngày đi sang làm báo cáo tổng kết trong phòng của Tuấn Khải. Mở cửa cho Hòa An xong là Tuấn Khải liền quay lại vị trí laptop đang mở sáng đèn. Đàn ông quyến rũ nhất là khi tập trung làm việc.
Bước vòng qua ngồi bên cạnh Tuấn Khải lấy máy tính của mình ra và cũng nghiêm túc gõ gõ. Thi thoảng cũng có liếc sang nhìn, từ lúc trở về sau cuộc hẹn chiều nay đến giờ thái độ của anh ta đặc biệt khác.
“Tôi đi vệ sinh. Cậu giúp tôi thống kê lại số liệu đang làm dỡ bên này.” Tuấn Khải đứng dậy quay người đi.
Âm thanh đóng cửa nhà vệ sinh vừa phát lên thì đột nhiên tất cả đèn trong phòng nói tắt liền tắt hết. Chỉ có hai chiếc máy tính còn sáng. Ngay lúc đó Hòa An nghe Tuấn Khải kêu lên một tiếng hoảng hốt, kèm theo đó là âm thanh vật gì đó rớt xuống sàn. Hòa An ngay lập tức mở đèn led điện thoại đứng lên đi nhanh về phía nhà vệ sinh.
“Này, mất điện rồi. Anh có sao không, tôi nghe tiếng đồ vật vỡ.” Hòa An một tay cầm điện thoại một tay gõ cửa. Bên trong chắc chắn có người nhưng không hề nghe được một tiếng trả lời nào khiến anh cực kỳ lo lắng.
“Này, này anh vẫn còn ở đó chứ? Trả lời tôi đi.” Hòa An liên tục đập cửa. Lúc đưa tay vào vặn chốt thì phát hiện ra cửa không khóa. Không nghĩ nhiều liền mở cửa chiếu đèn vào trong.
Hòa An ngẩn người khi nhìn thấy thân ảnh của Tuấn Khải đang co ro gần như run rẩy phía góc tường. Bên cạnh có một ly nước dùng để súc miệng vỡ nát trên sàn. Cảnh tượng này dù cho nghĩ Hòa An cũng không nghĩ sẽ ứng lên một người đạo mạo như anh ta.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.