Vì để đi làm thuận tiện một chút Từ Ninh đã thuê căn nhà trong tiểu khu cũ gần trường học. Bởi vì chế độ độc ác của trường học ―― Từ năm nhất đến năm ba đều phải tập thể dục vào lúc 6 giờ 30, Từ Ninh là chủ nhiệm khoa cho nên sẽ đích thân kiểm tra tình hình tập thể dục buổi sáng.
Vì vậy công tác chỉ huy trực ban của Từ Ninh vẫn luôn đứng nhất trường.
Ngô Tuyết Lị nhắn tin trong vòng bạn bè tỏ vẻ: “Thầy à, thầy không cần mỗi ngày đến sớm như vậy quan sát chúng em, thầy hãy chú ý sức khỏe của mình đi ạ TUT.” Từ Ninh thân thiện trả lời: “:-D Không sao, đây là việc chủ nhiệm khoa nên làm.”
Ngô Tuyết Lị: “…….”
Hôm nay An Tử Kỳ không đến tập thể dục buổi sáng, Từ Ninh hỏi Đường Vị Viễn người cùng phòng với hắn: “Vị Viễn, Tử Kỳ bị sao vậy?” Đường Vị Viễn cười như không cười nhìn Từ Ninh: “Thưa thầy, chuyện này không liên quan đến em.” Nữ sinh bên cạnh nhếch môi tỏ vẻ ‘tôi hiểu rồi’, khiến cho Từ Ninh sâu sắc cảm thấy khoảng cách của mình với đám học sinh thật sự quá xa.
“Em ấy bị bệnh hả?” Từ Ninh hỏi tiếp.
Đường Vị Viễn chậc đáp: “Không biết ạ, dù sao cũng không đến tập thể dục buổi sáng.”
“Ừ, thầy đã biết.” Từ Ninh vỗ vai Đường Vị Viễn, tạm gác lại trải nghiệm mơ như không mơ về ngôi nhà ma trước đây. Thì ở trong lòng anh những đứa học sinh này luôn là những đứa trẻ dễ thương nhất. Và hiện tại việc cần làm trước mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-my-chong-quy/261273/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.