Nam Kỳ Lục Tỉnh, năm Minh Mạng thứ 2.
Tôi được gả vào trong Chu phủ làm dâu cũng được vài ngày, do chồng tôi bị bệnh nặng, nên mục đích của tôi là xung hỉ và dĩ nhiên hai người chúng tôi không ngủ cùng nhau, vì tránh làm ảnh hưởng tới sức khỏe của anh ấy.
Hiện tại toàn bộ Chu phủ đã chìm vào trong màn đêm, một vài người làm vẫn còn làm việc cho hết công việc trong ngày.
Cả gian nhà của Chu phủ được chia ra một cách hoàn chỉnh và theo phong thủy vốn có từ tổ tiên.
Chỉ là mỗi lúc trời vừa sập tối, những ánh đèn le lói được thắp lên, thì cả khu nhà đều bị bao phủ bởi một vẻ lạnh lẽo u ám mờ mờ ảo ảo.
Nhất là hành lang, giống như nó kéo dài vô tận vào bên trong bóng tối vậy.
Giờ này hầu hết mọi người đều dùng xong bữa tối, và đang ở trong buồng ngủ hoặc là đọc sách, nên không gian phủ lên sự yên tĩnh tới rợn người.
Nếu nói về nơi an toàn nhất, có lẽ đó chính là nhà bếp, nơi dùng nấu nướng cho cả phủ, ở đây vẫn còn một vài người làm đang lau dọn.
Tôi tên là Võ Hoàng Thị Lan, người thôn Trinh Phụ (nay là Trà Vinh),được người mai mối làm con dâu đặng xung hỉ cho nhà họ Chu ở miệt Gò Công (nay là Tiền Giang). Người trong phủ ai cũng đều chăm sóc tôi rất tận tình, việc mẹ chồng nàng dâu cũng không quá gay gắt.
Bình thường công việc của tôi là dâng trà cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma/2811426/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.