Thầy Lâm Ẩn vội đứng dậy đi vào nhà lấy đồ nghề, chuẩn bị đi đến nhà họ Châu. Vừa đi thầy Lâm Ẩn vừa tặc lưỡi.
"Haizz, cầu xin cô đó Thu Lan! Đừng có giết hại người vô tội nữa, Du Linh hãy cố gắng chống cự một chút. Sư phụ sẽ tới ngay!"
Thu Lan nổi giận đùng đùng, khuôn mặt cô hung ác nổi đầy gân máu. Đầu tóc rối tung xõa dài ra, đôi mắt đỏ ngầu, móng tay dài nhọn hoắc. Khuôn mặt rách nát, miệng toác ra đến tận mang tai, người đầy vết thương rỉ máu.
Khung cảnh xung quanh trở nên u ám đáng sợ, tiếng quạ kêu "quác quác" trong đêm vắng. Ngọn gió thổi mạnh làm lá cây kêu xào xạt, tiếng chó hú thê lương vang vọng kéo dài.
"Húuuuu..."
Mây đen kéo đến, sấm chớp đùng đùng, những tia chớp xẹt ngang qua bầu trời đen yên tĩnh. Xung quanh người của Thu Lan đầy lệ khí màu đỏ rực, khuôn mặt cô gian ác cười nhếch mép.
"Các người hãy chết hết đi!"
Cô phất tay lên biến hóa ra hàng trăm con dơi hút máu, bay đến chỗ Thiên Quân và Du Linh. Bầy dơi bu đen vây kín hai người lại, cậu nhìn thấy cảnh tượng này thì sợ hãi nhắm mắt hét lên.
"Không...không...Du Linh hãy mau cứu tôi!"
Du Linh lôi ra mấy ngàn cây kim đã thấm qua chu sa, quăng về phía đám dơi mà hét.
"Vạn kim xuyên tâm! Phá!"
Bùm
Đám dơi hút máu bị kim đâm xuyên qua người, nổ một tiếng thật lớn rồi tan biến trong không khí. Thu Lan nhìn thấy bầy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma-le-quy/2276329/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.