Châu Dương rất buồn vì cô trốn tránh tình yêu của anh, anh đi công tác ngày đêm luôn nhớ cô muốn về ngắm cô một chút. Ngày đi công tác trở về anh đã rất háo hức mong muốn tặng cô, một món quà bất ngờ nhưng lại chẳng thấy cô.
Anh điên cuồng đi kiếm cô nhưng lại chẳng nhận được một tin tức của cô, anh rất đau khổ tại sao cô lại trốn tránh anh. Anh đi uống rượu cho vơi nỗi sầu, nhưng lạ thay càng uống lại càng nhớ.
Sau khi uống say rồi anh quay trở về nhà, nhìn thấy anh Ngọc Tâm chạy ra đỡ anh vào nhà. Ả ta rót nước cho anh uống, rồi hỏi han đấm bóp cho anh.
Châu Dương ngán ngẫm ả ta, dù sao ả cũng là vợ của anh nên anh cũng mặc kệ ả. Rồi anh đi ngủ, thai của Ngọc Tâm ngày một lớn lên, và đã đến ngày sắp sinh con. Cả nhà vui mừng khôn xiết, sắp đón một tiểu thiếu gia họ Châu ra đời.
Một tuần sau Ngọc Tâm chuyển dạ bắt đầu đau bụng sắp sinh, ông bà Châu mừng rỡ đưa Ngọc Tâm vào bệnh viện. Một tiếng trôi qua, bác sĩ cũng đã đi ra và chúc mừng:
"Chúc mừng mẹ tròn con vuông, đứa trẻ rất kháu khỉnh dễ thương!"
"Cảm ơn, bác sĩ vất vả rồi!" Ông bà Châu mừng rỡ cảm ơn.
" Đây là bổn phận trách nhiệm của bác sĩ mà, mời gia đình vào thăm bệnh nhân!" Bác sĩ nói xong thì rời đi.
Ông bà Châu vào thăm Ngọc Tâm, nhìn thấy đứa trẻ lanh lợi hoạt bát, ông bà Châu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma-le-quy/2276115/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.