Mấy ngày trôi qua vẫn không thấy Thu Lan đâu, bà Châu Hà tức giận quát:
"Cái con Thu Lan này làm tôi tức chết mà, không biết cô ta trốn ở đâu mà tìm hoài không thấy!"
Ngọc Tâm nói khẽ:
"Chắc cô ta bỏ trốn rồi mẹ ạ!"
Bà Châu Hà tức giận:
"Cô ta dám bỏ trốn, dù sao đi nữa cô ta cũng mang thân phận con dâu nhà họ Châu, mà dám bỏ trốn như vậy thì còn ra hệ thống gì nữa. Mau đi tìm sống phải thấy người chết phải thấy xác.!"
Sau đó mọi người ai cũng đi tìm Thu Lan, nhưng tìm hoài vẫn không thấy tung tích đâu. Bà Châu Hà liền chạy sang nhà bà Thu Liên rồi quát:
"Bà Thu Liên đâu mau ra đây cho tôi!"
Bà Thu Liên đang ở trong nhà nấu ăn, nghe tiếng hét của bà Châu Hà liền chạy ra ngoài. Thì thấy bà Châu Hà đang đứng ở trước cửa cổng, liền mở cửa mời bà ta vào nhà rót ly nước trà mời bà ta uống.
Thì bà ta hất ly nước trà vào mặt bà Thu Liên, rồi lấy tay đập xuống bàn quát lớn:
"Nói, bà giấu Thu Lan ở đâu?"
Bà Thu Liên sợ sệt hốt hoảng nói:
"Không phải con gái tôi ở nhà bà sao?"
Bà Châu Hà chỉ tay vào mặt bà Thu Liên gắt lên:
" Ở nhà tôi? Nếu con bà ở nhà tôi, thì tôi còn qua đây kiếm à? Tôi nói cho bà biết, khôn hồn thì kêu Thu Lan ra đây! Đừng để tôi quậy nhà bà nghe chưa.?"
Bà Thu Liên khó hiểu nói:
"Con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma-le-quy/2276112/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.