Thu Lan khóc nức nở:
"Chị Ngọc Tâm, chị hiểu lầm em rồi!:
Bốp
Ngọc Tâm tát vào mặt Thu Lan giận dữ hét lớn:
"Hiểu lầm? Cô xem tôi mù chắc! Nếu hôm qua tôi không qua phòng cô, thì tôi không biết cô đã làm gì chồng tôi rồi. Ả tiện nhân chết tiệt!"
Thu Lan ôm mặt khóc:
"Thật sự là hiểu lầm, hôm qua anh Châu Dương tự ý xông vào phòng em mà..... hức hức..."
Bốp bốp
Ngọc Tâm tức giận tát vào mặt cô hai cái liên tiếp, rồi trợn trắng mắt hét:
"Cô còn đổ thừa cho chồng tôi? Cô chán sống rồi phải không?"
Thu Lan khóc tức tưởi:
"Em nói thật mà chị không tin sao? Chị Ngọc Tâm.."
Ngọc Tâm bóp cổ cô, áp cô vào tường rồi nở nụ cười độc ác nói:
"Muốn tôi tin? Trừ khi lấy cái chết chứng minh sự trong sạch của cô đi!"
Bà Châu Hà thấy sự việc hết sức nghiêm trọng nên cũng lên tiếng:
"Thôi đủ rồi, tạm thời không nhắc đến chuyện này nữa. Ngọc Tâm con đang có thai mau vào nhà nghỉ ngơi đi, để Thu Lan đi làm việc nhà!"
Ngọc Tâm thả tay ra, liếc cô:
"May cho cô là mẹ hiền từ phúc hậu, nên không muốn tính toán với ả tiện nhân khốn kiếp như cô. Coi như hôm nay cô may mắn đi! Đừng để tôi bắt gặp cô với chồng tôi một lần nữa. Không thì cô biết hậu quả rồi đó!"
Nói xong Ngọc Tâm với bà Châu Hà đi vào trong nhà, để cô ngồi một mình trơ trụi ngoài sân. Cô cảm thấy uất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma-le-quy/2276100/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.