Lúc Nhược Khê tỉnh dậy trời đã tối,nàng ngủ một mạch không biết gì có lẽ do tốn nhiều sức lực quá.
Nhìn xung quanh nàng thấy Tuyên Vương đang ngủ gục tại bàn,ba bảo bảo không có ở đây có lẽ nhũ mẫu đang coi bọn trẻ.
Ngay từ lúc nàng năm tháng,Tuyên vương đã chọn lựa kĩ càng nhũ mẫu cho bảo bảo bây giờ lại thêm một bé nữa không biết chàng xử lý sao nữa.
Nàng ngồi dậy định uống nước,Tuyên Triệt nghe thấy tiếng động giật mình tỉnh dậy nhìn thấy nàng vui mừng hỏi :
"Nàng dậy rồi à,còn đâu còn mệt không ? ".
Nhược Khê nhìn chàng mỉm cười :
"Thiếp muốn uống nước ".
Chàng bừng tỉnh vội vàng đi lấy nước cho nàng,chàng nói :
"Nàng mới sinh,người còn yếu thái y nói phải uống nước ấm".
Nhược Khê uống một chút rồi thôi,nàng hỏi nhỏ giọng còn khàn khàn:
"Bảo bảo đâu,con ngoan không ?".
Tuyên Kỳ xoa đầu nàng :
"Con ngoan lắm đã được nhũ mẫu bế đi rồi,nàng dậy chuẩn bị ăn một chút gì đi,lát ta đưa bảo bảo cho nàng nhìn,Thiên Kỳ sang đây tìm nàng mấy lần rồi ".
Nhược Khê cũng cảm thấy đói lắm rồi,sinh xong cơ thể nàng như bị hút đi,sức khỏe có phần yếu nàng phải cố ăn nhiều và khắc phục lại sức khỏe.
Ngày xưa chính vì lý do này nên phụ nữ cổ đại thường sinh con xong hay yểu mệnh và để lại bệnh căn.
Thức ăn được mang lên còn nóng,Tuyên vương tự tay đút cho nàng,nàng cố gắng ăn nhưng cũng chỉ được một chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-tieu-thu-xuyen-khong/2836071/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.