Trong đầu hiện lên hết thảy việc phát sinh trong khoảng thời gian này.
Tiểu Hạo hành vi kỳ quái. Tiêu Tiêu ăn sạch sẽ rồi ra đi không lời từ giã. Bản thân đột nhiên bị bắt cóc. Nhìn thấy ảnh chụp phát hiện mình vẫn luôn bị giám thị. Ba mẹ ngoài ý muốn qua đời. Còn có Minh Hiên hận mười năm thế nhưng xuất hiện ở trước mặt..
Hết thảy tựa như một dây xích quấn lên thân thể, làm Lăng Vũ không thở nổi. Rất muốn cứ như vậy buông hết thảy, sau đó bỏ đi thật xa, không cho bất luận kẻ nào tìm được. Nhưng tựa hồ cũng không có dễ dàng như vậy, Lăng Vũ cảm thấy mình dù đi thật xa cũng có khả năng bị tìm được.
Mệt mỏi...... Mệt mỏi......
Lăng Vũ chỉ muốn bình thản sống, không muốn bất luận người nào quấy rầy, dù có sinh bệnh cũng không hy vọng đột nhiên xuất hiện người chiếu cố.
Hơi hơi nhắm mắt lại, trong đầu lại thoáng hiện khuôn mặt hiền từ của ba mẹ mới mất. Rồi sau đó lại đột nhiên lướt qua khuôn mặt người mà bản thân vừa yêu vừa hận. Ba khuôn mặt không ngừng xoay chuyển ở trong đầu, làm Lăng Vũ bất giác từ trên ghế đứng lên, sau đó liền đi đến cửa phòng.
Không thể lại suy nghĩ! Càng nghĩ càng tăng bực bội, ngực cũng tràn ngập cảm xúc khác thường! Phải tìm việc gì đó làm, hơn nữa là cái loại việc có thể phân tâm, bằng không khẳng định sẽ bị khuôn mặt của Minh Hiên thỉnh thoảng xuất hiện làm phát điên!
Bước nhanh tới cửa, Lăng Vũ có chút nóng nảy mở cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-thuc-ngu-lang-chien/1769919/chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.