Lãnh Giác nghiêm túc nói với Lăng Vũ. Hắn cũng không phải ra mệnh lệnh cho Tiểu Vũ, hắn chỉ là không muốn Tiểu Vũ lại chọc phải chuyện phiền toái. Có một An hồ ly cũng đã đủ phiền toái, nếu là thêm người phụ nữ này phỏng chừng bọn họ sẽ điên rồi.
Hơn nữa ở dưới tình huống hỗn loạn, càng ít xuất hiện phiền toái càng tốt. Tránh những người có tâm xấu sẽ lợi dụng sơ hở. Những việc này đều có khả năng phát sinh. Mà hắn cũng không phải mỗi thời mỗi khắc đều có thể ở bên cạnh Tiểu Vũ. HunhHn786 Cho nên hắn cần ngăn cản Tiểu Vũ cùng người phụ nữ kia lui tới.
Nghi hoặc lời Lãnh Giác nói, Lăng Vũ không biết mình đi gặp bạn học cũ sao phải bị người quản thúc.
Đây tựa hồ là việc cá nhân! Tuy rằng Lãnh Giác luôn rất chiếu cố mình, nhưng cũng không có nghĩa có thể can thiệp việc riêng tư của mình!
Nghĩ như vậy, Lăng Vũ lập tức lạnh mặt, sau đó rất bất mãn nhìn Lãnh Giác nói:
"Đây tựa hồ là việc cá nhân của tôi! Anh hình như không có quyền can thiệp!"
Lạnh lùng nói, sau đó Lăng Vũ liền mạnh mẽ đẩy ra tay chống ở bên sường, cũng không quay đầu nhìn, trực tiếp rời đi.
Giờ phút này Lăng Vũ phi thường tức giận. Giận Lãnh Giác lúc trước không được sự đồng ý liền tự tiện theo dõi, cũng giận lời vừa rồi Lãnh Giác nói.
Cuộc sống bình thường bị người phá vỡ còn chưa tính, vì cái gì cả sinh hoạt cá nhân cũng phải chịu hạn chế!
Kinh ngạc lời Lăng Vũ vừa nói,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-thuc-ngu-lang-chien/1769918/chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.