Cũng không ai biết tại sao Ti Gơ lại chỉ nghe lời của Mặc Liên, lại còn nằm ngoan ngoãn ở bên cạnh lều của cô nghỉ ngơi sau khi được cho ăn no nê.
Chỉ có Dương Quang Trường mang máng nhớ được giấc mơ về nàng công chúa hoa anh đào đã từng thuần hoá những loài thú dữ nhờ dòng máu hoàng gia, không có gì là không có thể, tin chắc chắn cô chính là nàng công chúa từ ngàn năm trước, nhưng anh không biết được mình có phải là chàng hoàng tử đó hay không..
Cả lớp cũng vẫn còn hơi sợ bé Ti Gơ của Mặc Liên, nhưng không đến mức khóc thét lên. Vẫn có vài cô cậu tò mò sờ thử một cái, rất thích nhưng không dám sờ nhiều.
Các đống lửa được đốt lên, trời nhá nhem tối. Các bạn học cũng chia ra thành 4 nhóm ngồi san sát nhau để dễ nướng thịt.
Dương Quang Trường vẫn như ở nhà, không cho Mặc Liên động tay vào, cô bẽn lẽn mang bao kẹo xốp khổng lồ mà cô lục lọi trên mạng ra chia sẻ cho mỗi nhóm vài cục.
Mỗi cục marshmallow mềm dẻo to hình trụ tròn phải bằng cái mặt tròn của cô, không có hương việt quất nên đành mua tạm hương dâu sữa.
Anh cũng chịu thua, Mặc Liên chuyên mua những món kì lạ mang về ăn, ăn không ngon là liền dụ dỗ đút anh ăn sạch. Nhưng mà cảm giác bị dụ cũng không tệ aa.
"Con nhỏ này, mày đứng có đụng cục mỡ của mày vào thịt của tao." Hạ Vũ nhíu mài nhìn xiên thịt nướng của mình bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-thieu-gia-la-do-nghien-vo/2806326/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.