"Ngũ sư huynh, cứu mạnggg."
Thẩm Đệ An ôm đùi Thương Yên Phùng không tránh ra, trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nó toàn là vẻ van nài: "Năn nỉ Ngũ sư huynh mau mau xử lý hai tên yêu quái chọt mù mắt người đó đi."
Trên khuôn mặt của Thương Yên Phùng thuở thiếu niên đều là vẻ nghiêm túc còn lẫn chút trẻ thơ, hắn hít sâu vào đan điền, minh tưởng tu luyện, thoạt nhìn hoàn toàn trầm lại.
Thẩm Đệ An quấy cả buổi cũng không được đáp lại thì dứt khoát ôm đùi Thương Yên Phùng trèo lên người hắn, van nài tiếp: "Ngũ sư huynh Ngũ sư huynh, dạo này đại sư huynh nghe lời huynh nhất ó, huynh đi quản đi mà."
Nghe tới chuyện của Minh Chúc, Thương Yên Phùng đang thoải mái nhàn nhã lập tức mở mắt: "Đại sư huynh lại làm sao rồi?"
Thẩm Đệ An nói liền: "Huynh ấy với Thất sư huynh ngày nào cũng cùng ra cùng vô cùng lên lớp sáng, ngay cả kinh thư cũng là Thất sư huynh chép cho, cứ mà như thế đại sự huynh sẽ thành đồ bỏ thật. Không phải trước đó huynh còn nói phải để đại sư huynh mài giũa chút sao?"
Thương Yên Phùng luôn để tâm chuyện của Minh Chúc, nghe vậy còn tu luyện cái khỉ gì được nữa, chân còn đang treo một Thẩm Đệ An người đã chạy về phía Bất Tri Nhã.
Mãi đến khi hai người tới Bất Tri Nhã, còn chưa vào cửa đã nghe tiếng cười càn rỡ của Minh Chúc, trong đó còn lẫn tiếng mũi kiếm phá không.
Thương Yên Phùng chau mày, trước giờ Quy Ninh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-su-huynh-nha-nguoi-ta-deu-nhu-vay-a/2498024/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.