Trong phòng khách không lớn.
Thanh Vân chân nhân tĩnh tọa sau bàn trà, nhìn về phía Lục Trường Sinh, chậm rãi nói: "Trường Sinh, đừng có uống rượu, uống nhiều trà vào, uống rượu không phù hợp khí chất của con đâu."
"Uống trà hay uống rượu, chẳng lẽ có thể thay đổi được gì sao?"
Lục Trường Sinh ngồi xuống, nhìn về phía Thanh Vân chân nhân, ngữ khí rất bình tĩnh nói.
Nếu như là người khác, đối mặt vị Thanh Vân chân nhân này, có lẽ sẽ kính sợ, nhưng Lục Trường Sinh lại hết sức tùy ý.
Dù sao từ thời điểm ban đầu quen biết, vị sư tôn này của mình đã có vẻ mười phần... không bình thường.
Không biết có phải là do tu luyện mấy ngàn năm, nên ở mặt tinh thần xảy ra vấn đề gì không, hay là do phản phác quy chân quá mức, nên tâm tính trẻ trung vô cùng, nói chuyện cũng không có nhiều quy củ, nên để cho Lục Trường Sinh chịu không quá nhiều áp lực.
Thanh Vân đạo nhân liếc nhìn Lục Trường Sinh một cái.
Đích xác, bất luận là uống rượu hay uống trà, loại khí chất này của Lục Trường Sinh đều khó mà diễn tả bằng lời, không gì sánh kịp.
Khi uống rượu, thì tiêu sái đến cực hạn, rượu không say lòng người đã tự say.
Khi uống trà, tĩnh như xử nữ, nho nhã hiền hoà, vô cùng phi phàm.
Có điều khi nghĩ đến đây là đệ tử của mình, Thanh Vân đạo nhân liền nhịn không được cười trộm.
"Trường Sinh, ta đã sắp xếp xong xuôi hết rồi, sau mười ngày nữa sẽ tổ chức Đại La thịnh hội, đến lúc đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-su-huynh-binh-thuong-meo-co-gi-hot/186537/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.