Thay vì nói giống lời chia tay, lời nói của Hạ Hạ giống như những cảm xúc tích tụ lâu ngày trong lòng, đến hiện tại cần tìm lối thoát để bùng nổ.
Tạ Hoài tiếp nhận những cảm xúc tiêu cực của cô, cẩn thận suy nghĩ từng lời cô nói. Nhưng đối với lời nói chia tay kiên quyết của Hạ Hạ, anh chỉ coi như gió thổi bên tai.
Anh cứ đợi cho đến khi màn đêm buông xuống, khi đèn cửa sổ phòng Hạ Hạ tắt.
Đêm tối, gió lạnh đột nhiên nổi lên, Tạ Hoài đi ra khỏi con hẻm chật hẹp, quyết định đặt xe trở về thành phố Chương.
Vài ngày nữa là sắp khai giảng, anh đã thu dọn hành lý từ trước. Vì định ngày hôm sau rời Trường thành, cùng Hạ Hạ quay lại trường học.
Hai ngày một đêm, tâm tình Hạ Hạ hẳn sẽ thoải mái trở lại.
Tạ Hoài bấm số của Hạ Hạ, giọng nữ máy móc nhắc nhở anh rằng đối phương không ở khu vực phủ sóng. Anh đi lên lầu gõ cửa đến tận xương ngón tay tê dại, lúc này mới có một người phụ nữ trung niên gầy gò mở cửa.
Ngô Lệ cẩn thận nhìn anh: “Sáng nay Hạ Hạ bắt tàu về trường rồi.”
Tạ Hoài đứng đó sững sờ, ánh mắt lập tức cứng đờ, khí lạnh dâng trào.
…
Mùa xuân đến Nam Thành sớm, cỏ xanh và hoa anh đào nở rộ.
Đêm ở đại học Nam Kinh vẫn sôi động. Sau khi tiếng chuông tan học buổi tối vang lên, đám đông nhộn nhịp tràn ra khỏi giảng đường và đi đến căng tin để ăn vặt đêm khuya, hoặc uống nước ngọt, nước trái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-mong-tuong-gia-tinh-ha-phu-du/5238256/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.