Nụ hôn của cô nhẹ như lông hồng nhưng rất khó cưỡng.
Cơ lưng của Tạ Hoài căng lên, anh cảm nhận được môi Hạ Hạ mềm mại chạm vào từng chút. Giống như ngọn lửa thảo nguyên, dấy lên một cơn run rẩy nhẹ mà anh không thể kìm nén được.
Trái cổ của anh lăn đi lăn lại nhưng anh vẫn im lặng.
Hạ Hạ ôm eo anh chặt hơn nữa, giọng nói mỏng thấp: "Về phòng thôi."
Tạ Hoài quay người, nhìn vào mắt cô: “Đây không phải là lý do anh đến tìm em”
“Em biết” Hạ Hạ nói, “Em nhớ anh.”
…
Cửa phòng khách sạn đóng lại, Hạ Hạ chưa kịp bật đèn, Tạ Hoài đã ấn cô vào tấm cửa.
Đôi môi lẫn chiếc lưỡi nóng bỏng của anh bao bọc cô và hôn cô thật siết. Không để lại một khe hở nào, tước đi không khí của cô cũng khiến cô khó thở.
Hạ Hạ đặt lòng bàn tay lên ngực anh, hơi lùi ra để hít thở vài hơi: “Màn che”
Tạ Hoài dùng chóp mũi xoa trán cô, dọc đường v**t v* gò má cô. Bình tĩnh lại một lát, sau đó quay người bật đèn, kéo rèm lại.
…
Đêm nay Hạ Hạ vô cùng bám víu, dùng đôi chân trắng ngà của mình móc chặt lấy anh. Sau khi lên tới đỉnh không biết bao nhiêu lần, Tạ Hoài ôm lấy cô, hơi thở hổn hển. Anh muốn ra khỏi giường để lấy điều khiển từ xa, nhưng Hạ Hạ không cho anh đi.
Giọng cô ẩm ướt: “Thêm nữa..”
Giọng nói nhẹ nhàng, thân hình mềm mại, làn da trắng nõn nà đến mức có thể ép được nước.
Tạ Hoài nổi gân xanh trên trán,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-mong-tuong-gia-tinh-ha-phu-du/5238255/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.