Công ty rời về nước cũng chủ yếu do ông bà Trình quản lý. Nhất Dương cũng chỉ lâu lâu ghé qua thăm ông bà một chút rồi rời đi. Dẫu sao thì kinh doanh cũng không phải là thế mạnh của anh, vẫn nên để mọi thứ cho ông bà Trình sắp xếp sẽ tốt hơn.
Từ ngày hôm đó, Nhất Dương cũng gần như không còn gây phiền toái với cô nữa. Có lẽ là vì anh sợ cô sẽ phiền hoặc sợ hơn là cô sẽ chán ghét anh. Hôm nay, Cẩm Nhiên xin phép nghỉ một ngày để lên công ty ba mình. Từ hôm cô về nước cũng đã ở nhà Lục Gia là chủ yếu. Vì vậy lý do lên công ty thăm ba cũng thật chất là muốn nhìn thấy anh.
Cô tự nhủ bản thân không còn yêu anh nữa, nhưng khi anh im lặng lại không cam lòng. Số ngày anh ghé tới công ty không nhiều, mà anh cũng chỉ tới thăm ông bà Trình rồi rời đi, một giây phút ghé qua thăm cô cũng không có. Ngỡ như là buông bỏ nhưng lúc thật sự buông lại không nỡ.
Vừa lên tới YB, tất cả mọi người đều cúi đầu chào cô. Cẩm Nhiên cũng vui vẻ rời đi, đưa mắt một vòng quanh mà chẳng thấy anh đâu. Nghĩ là anh đang trên phòng tập nhảy, chứ trước khi tới đây cô đã điều tra lịch trình của anh rồi cơ mà. Tiếng thang máy mở cửa vang lên, Nhất Dương bước ra cùng quản lý của mình.
- Hôm nay có những lịch trình gì vậy?
Vừa ngước mắt lên đã nhìn thấy cô. Cả hai bất động nhìn nhau trong giây lát. Nhất Dương là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-minh-tinh-la-chong-toi/653366/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.