Những ngày sau đó, Đại Võ Ngôn luôn bị anh hành hạ bằng những văn bản giấy tờ. Đã liên tục 5 ngày liền không chợp mắt. Đại Võ Ngôn sức cùng lực, kiệt rơi vào trạng thái mệt mỏi, mơ hồ. Nhưng vì là người có trách nhiệm với công việc nên Võ Ngôn một lời than trách cũng không có, chỉ biết cống hiến và làm việc hết mình vì công ty.
Cẩm Nhiên soạn vài ba giấy tờ lập tức rời khỏi phòng chuẩn bị cho các buổi thương lượng với các đối tác. Vừa tới đại sảnh, cô đã nhíu mày khi thấy Võ Ngôn đang đi ngược hướng lại với mình. Nhìn anh ấy như thể không còn sức sống khiến cô vội vã chạy lại.
- Này, anh bị sao vậy?
- Không, không sao.
- Sao lại có thể không sao chứ? Hay là anh mệt chỗ nào?
- Cậu chủ nhờ anh làm hết mấy cái này, đã 5 ngày rồi chẳng thể ngủ.
- Sao cơ?
Võ Ngôn xua tay không nói gì mà rời đi, có vẻ như anh ấy lại gấp gáp với công việc, nhưng rồi một âm thanh chấn động vang lên. Vừa quay người lại Cẩm Nhiên đã hoảng hốt khi thấy Võ Ngôn nằm ngay giữa đại sảnh bất tỉnh.
- Võ Ngôn, anh làm sao vậy? Mau gọi nhân viên y tế!
Nhân viên quanh đó mau chóng tìm y tế của công ty. Võ Ngôn cũng được đưa lên phòng chăm sóc ngay sau đó. Sau khi thăm khám, bác sĩ Trần bước ra ngoài nhìn cô, khuôn mặt thể hiện rõ sự lo lắng về tình trạng sức khỏe của Võ Ngôn.
- Tôi biết là công ty đang rất gấp rút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-minh-tinh-la-chong-toi/653364/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.