Việc ấy mới tuyệt vời và tươi đẹp làm sao.
Những kẻ yêu nhau đang cùng nhau. Ngửi hương vị nhau, biết nhau phát cuồng.
Ngọn nguồn của kích thích cơ thể có lẽ chỉ là thế thôi… Người bình thường đương bình tĩnh trầm mặc bỗng hóa thân thành một kẻ dễ bồng bột, chịu chẳng thấu sự trêu chọc nhẹ nhàng.
Cảm giác thật thành tựu quá.
Đối với việc này, ngay từ đầu bác sĩ Mạch là phản cảm. Người kia không nói rõ, nên Mễ luật sư vờ như không biết. Đến lần hai, cũng khó mà không thích được. Sung sướng nguyên thủy nhất thường chính là sung sướng lớn nhất. Chẳng hạn như ước muốn được ăn, chẳng hạn như, ân ái.
Cuối cùng trong nháy mắt cơ thể bay lên, lập tức liền chìm vào hư vô. Hư vô của hắc ám, của vô tận vĩnh hằng.
Bác sĩ Mạch cảm thấy toàn thân đau nhức. Bên người có thêm một thứ gì nho nhỏ, mềm mềm, nong nóng. Trong nửa tỉnh nửa mê bèn ôm lấy đám mây ấy vào lòng, đám mây lại bất chợt vươn tay nhỏ chạm vào bác sĩ Mạch, cười hì hì nói, “Mạch Mạch ~”
Bác sĩ Mạch khẽ mở mắt ra, thấy Út cưng đang cựa quậy trong lòng mình, bàn tay nắm vạt áo ngủ của bác sĩ Mạch, ngẩng gương mặt bầu bình lên nhìn.
“Út cưng sao lại ở đây Chú đâu”
Út cưng nhỏ nhẹ rằng, “Chú đang làm điểm tâm ~ hôm nay là thứ bảy, chú nói có thể ngủ thêm một lát mà ~”
Bác sĩ Mạch lấy tay vỗ vỗ mặt Út cưng. Trên người nhóc con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-me-tieu-mach/2566897/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.