Bác sĩ Mạch còn vừa ý một bộ áo bằng lông cừu. Màu vàng nhạt, nho nhỏ, mềm mềm. Theo lý thuyết trẻ nhỏ mặc áo lông là lãng phí nhất, trẻ con lớn nhanh, chưa đến một hai năm thì hàng đống quần áo đã không còn mặc nữa. Nhưng các bậc cha mẹ ngày nay không tiếc tiền cho con, thương gia bèn ăn ở điểm ấy, thời trang trẻ em thứ gì cũng có. Bác sĩ Mạch cằn nhằn, “Bác gái ngày hôm qua gọi điện cho tôi, nói di động cậu thế nào cũng gọi không được, có thể đang họp. Trước khi đại hàn[1] đến nhất định phải uống một bát canh thịt dê đuổi hàn, cái gốc tốt rồi thì mùa đông mùa xuân không dễ dàng cảm mạo. Tôi mới nghĩ, Út cưng cũng nên có quần áo bông, dễ chịu và thoải mái.”
Mễ luật sư mang theo túi đựng tây trang, đi theo phía sau bác sĩ Mạch. Cậu thật ra chưa từng nghĩ qua.
“Con nít… mặc quần áo đắt tiền như vậy không tốt lắm thì phải.”
Bác sĩ Mạch lườm Mễ Hi Huy một cái, “Cái gì không được, Út cưng thoải mái quan trọng hơn.”
Áo vải lông không nhuộm màu, màu của áo đều là màu gốc. Bác sĩ Mạch cầm vài bộ so tới so lui, đưa ra sáng nhìn, dáng vẻ chẳng vừa lòng lắm, “Sao cứ thấy hơi bẩn Màu vàng nhạt chỉ có bộ này sao”
Nhân viên hướng dẫn mua hàng một mặt lặng lẽ đánh giá bác sĩ Mạch cùng Mễ Hi Huy, một mặt nói, “Bộ này cũng là màu vàng nhạt, nhưng có hơi nhỏ hơn.”
Trong tay bác sĩ Mạch thật ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-me-tieu-mach/2566895/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.