Út cưng đang chat, chơi trò đánh vần. Mễ Hi Huy vội vàng quét dọn vệ sinh, bác sĩ Mạch ở một bên mà nhìn bé. Đôi tay Út cưng gõ lọc cọc một hồi, gõ ra một chữ Hán, rồi lại dùng bàn tay chỉ chỉ, đọc đi đọc lại. Chữ nào không biết thì hỏi bác sĩ Mạch bên cạnh. Đánh vần tiếng Hán là do Mễ Hi Huy dạy, xem như một loại nhận mặt chữ. Bên kia cũng là một bé con, học lớp hai tiểu học. Bác sĩ Mạch nhìn tài khoản QQ này, dường như cũng là do bậc cha mẹ trẻ lập ra, mục đích là để chỉ dạy con nhỏ phải sử dụng internet thế nào cho đúng cách, cha mẹ và con dùng chung một tài khoản. Bác sĩ Mạch giúp Út cưng chọn chữ, lại nhìn bàn tay ú na ú nần của Út cưng gõ chữ. Bé con thích nhất là trò chuyện với mấy cô nhóc con, nếu có cu cậu nào bắt chuyện thì Út cưng cũng không để ý. Sau hai lần cùng ngồi coi với Út cưng thì bác sĩ Mạch cảm thấy, thật ra cũng chẳng cần cứ luôn giám sát, chờ Út cưng chạy lại đây hỏi chữ không biết là có thể đoán được mấy nhóc tì kia đang nói gì.
Mễ Hi Huy xuống lầu, nhẹ giọng nói, “Út cưng, đến giờ ngủ rồi. Ngày mai còn phải đi học.”
Út cưng lưu luyến đăng xuất, xuống ghế, theo bác sĩ Mạch đi đánh răng rửa mặt. Cuối cùng Mễ Hi Huy còn mát xa cho Út cưng, xoa xoa tay chân, giúp bé cường gân hoạt huyết, buổi tối mới có thể ngủ say. Bác sĩ Mạch dựa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-me-tieu-mach/2566885/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.