Ông Hình vẫn là cứu về được. Hình Long Nhược ký tên vào sổ điều trị, chữ viết mạnh mẽ, ngay ngắn. Bà Hình nắm tay bác sĩ Hứa cảm kích nói, “Bác sĩ, thật may là có bác sĩ.”
Bác sĩ Hứa nhẹ giọng rằng, “Bác gái, vẫn là nên chú ý đừng để cảm lạnh. Phải ở phòng eICU quan sát trước.”
Y tá trưởng Vu cũng tới, hỏi ai là người nhà của Hình Kiến Quốc. Bà Hình vội vàng đi qua, y tá trưởng Vu trao đổi ý kiến bác sĩ Hứa, sau đó cười nói với bà Hình “Bác gái, chờ lúc bác trai chuyển giường tôi lại đến.”
Tiễn y tá trưởng Vu đi rồi, bác sĩ Mạch dẫn Út cưng đến trường còn chưa trở lại, Hình Long Nhược đi theo y tá đền quầy đóng tiền. Mễ Hi Huy muốn đi, bị anh trai ngăn lại.
“Lần này đến phiên anh.” Hình Long Nhược cười bảo.
Khu eICU không cho người nhà vào. Hình Long Nhược ngồi ngay bên ngoài. Mễ Hi Huy đưa bà Hình trở về chuẩn bị tắm rửa thay quần áo, lúc cậu gần đi Hình Long Nhược dặn, “Đưa mẹ về nhà rồi thì chú cũng không cần đến đây. Tối có anh ở lại là được.”
Mễ Hi Huy vừa muốn nói gì, Hình Long Nhược đã vỗ vai em trai. Mễ Hi Huy thở dài, “Vậy anh phải tự cẩn thận. Có việc cứ gọi cho em.”
Tiễn mẹ và em trai xong, Hình Long Nhược ngồi bên ngoài phòng EICU, nhìn người đang nằm bên trong. Ghế dựa của bệnh viện là loại ghế nhựa cứng màu xám, vài chiếc xếp ngay ngắn sát nhau, muốn nằm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-me-tieu-mach/2566883/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.