Dương Phàm vẽ lại chuyện người Nick đánh nhau với con chim lớn trên vách đá. Cô muốn dùng phương thức này để kể lại chuyện của mình và người Nick cho người ở thời đại sau biết, hoặc là một sinh vật trí khôn cấp cao khác biết.
Lúc cô vẽ Bích họa cứ luôn tưởng tượng có thể mười mấy vạn năm sau, tấm tranh bích hoạ này có thể được người ta phát hiện, có lẽ bọn họ còn suy đoán ở thời đại này có một sinh vật trí khôn cấp cao. Không phải chỉ dựa vào mấy phiến đá hoá thạch hoặc xương cốt, mà còn có thể thông qua bích hoạ để hiểu rõ về người Nick nhiều hơn.
Dương Phàm cảm giác mình giống như đang trao đổi với loài người vài chục vạn năm sau thông qua bích hoạ. Cô không ngừng đoán xem lúc bọn họ phát hiện ta những bức tranh bích họa đặc biệt này sẽ nói ra sao, suy nghĩ như thế nào? Ví như cho rằng người Nick là một loại động vật cấp cao?
Cô vẽ người Nick lên vách đá, một cái đuôi to, toàn thân là lông dữ tợn. Cô cảm thấy mình vẽ cũng không tệ lắm, ít nhất đầu và đuôi cùng tứ chi đều có thể nhìn ra được, còn có, người Nick là đứng thẳng mà đi.
Cô đột nhiên phát hiện mình có thể dùng một phương pháp khác để chứng minh sự tồn tại của bản thân ở thế giới này! Chính là thông qua bích hoạ!
Cô đã suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng vẫn không vẽ mình vào bích họa, bởi vì điều này có thể sẽ khiến người đời sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-luc-that-lac/3150450/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.