Ánh sáng biến mất, Tinh Hồn mở mắt ra nhìn, phát hiện mình đang ở một nơi hoàn toàn khác. Nơi đây là một không gian khá lớn, đảo mắt nhìn xung quanh thì thấy bản thân mình đang đứng chính giữa năm tòa nhà xây dựng liên kết với nhau thành hình ngũ giác, kiến trúc rất xa hoa và lộng lẫy, ẩn ẩn tản ra một cỗ uy áp cường đại.
- Oa, lại còn có thể dung nạp người sống vào, có chút ý tứ à.
Tiểu Ứng Long đậu trên vai Tinh Hồn nhếch mép cười.
- Bất quá, so với những bảo vật trước đây của bổn long thì chỉ là gân gà mà thôi. Nhớ hồi trước, pháp bảo của bổn long không thứ nào không uy chấn một phương, để bổn long kể cho mà nghe…
Tiểu Ứng Long lại bắt đầu khoe khoang bảo tàng trước đây của nó, nhưng Tinh Hồn lại lười quan tâm, mặc cho nó bên tai lải nhải, còn bản thân thì tiến vào gian phòng thứ nhất.
Do nơi đây đã bị Tinh Hồn hạ lạc thần thức của bản thân xuống, vậy nên hắn không có bị cấm chế tấn công cắn trả ngược lại. Âm thanh cót két vang lên, đã một thời gian rất dài rồi cánh cửa mới được mở ra, thế nên từ bên trong phà ra một loại khí tức cổ kính tang thương.
Bước vào trong, chỉ thấy gian phòng này chất đầy những khối pha lê sáng lấp lánh tuyệt đẹp, đủ các loại màu sắc, lại ẩn ẩn có một mùi hương ngon ngọt. Tiểu Ứng Long đôi mắt sáng rực lên, theo bản năng yêu tài liền nhảy về phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-la-thien-ton-2-vinh-hang-chi-mong/3123681/quyen-2-chuong-234.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.