Không chút chần chừ, Tiểu Ứng Long gật đầu khẳng định.
Thấy vậy, trong lòng Tinh Hồn cười thầm một tiếng. Nói trắng ra, hắn chỉ sợ hãi tài năng gây chuyện của nó mà thôi, còn về khả năng tầm bảo, hắn chưa từng nghi ngờ qua. Long tộc có khả năng cảm ứng thiên tài địa bảo, vấn đề này không hề sai lầm. Thế nên lần này, không nghi ngờ là hắn đã chiếm tiện nghi, chỉ là Tiểu Ứng Long vì nổi giận nên không nhận ra mà thôi.
- Hy vọng ngươi nói được làm được.
Tinh Hồn trong lòng như mở cờ, bất quá trên gương mặt vẫn giữ biểu cảm lãnh đạm, ẩn ẩn còn thêm một tia nghi ngờ, nghiễm nhiên điều này chỉ khiến cho Tiểu Ứng Long thêm kích thích mà thôi.
- Bây giờ đi hướng nào?
Tinh Hồn thanh âm nhàn nhạt hỏi.
Tiểu Ứng Long xoa xoa chiếc cằm nọng mỡ, ánh mắt quét nhìn một vòng, chiếc sừng nhỏ trên đầu phát ra ánh sáng màu vàng, tựa hồ đang dùng lực lượng đê cảm ứng.
Sau một lúc, nó chỉ về phía trước, hướng hơi chệch sang bên trái một chút, nói:
- Đi hướng này, bổn long cảm nhận được có linh dược phẩm cấp khá cao.
Theo hướng Tiểu Ứng Long chỉ định, Tinh Hồn bắt đầu tiến sâu vào trong khu rừng. Khi đi đến gần bìa rừng, khoảng cách khoảng chừng hơn chục thước nữa mới tiến vào, mặc dù còn chưa bắt đầu đi vào trong, nhưng trực giác cảnh báo cho hắn biết, khu rừng này nhất định ẩn tàng nguy hiểm.
Bất quá, là nơi càng nguy hiểm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-la-thien-ton-2-vinh-hang-chi-mong/3123679/quyen-2-chuong-233.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.