Pha Sát quận chúa hiển nhiên cực không hài lòng đối với hướng đi và kết cục bi thảm này, cho dù bị bịt miệng nhưng vẫn liều mạng ô ô, đôi mắt đỏ như máu gắt gao trừng mắt mọi người trong đại sảnh. Nếu ánh mắt kia có thể phóng dao, chỉ sợ mấy người này đã sớm biến thành thịt vụn.
Nhưng kiểu tóc của nàng hiện tại rõ ràng rất bất lợi cho việc phát huy mắt hung ác:
Tiểu Tứ hỏa phóng rất có trình độ, làm cho Pha Sát quận chúa trong quá trình chạy trốn còn còn bị bỏng đầu, phối hợp cùng không khí ăn tết, nếu không nhìn đến gương mặt xám xịt cùng miếng khăn đen đang bịt miệng, thì cả người trông rất thời thượng.
Sau thời gian hỗn loạn ngắn ngủi, đám người Yến Kiêu lúc này mới biết được, khi đám tiểu Tứ bắt Pha Sát quận chúa, Dương Mặc quận vương còn có ý định ngăn cản, kết quả bị cha hắn lão Vương gia đánh gãy chân.
Yến Kiêu còn chuyên môn nhằm vào chi tiết này rồi tiến hành xác nhận lại nhiều lần, cuối cùng biết được ý nghĩa thật sự của từ gãy chân, chính là gãy chân trong y học.
Lão Vương gia cẩn thận chặt chẽ hơn nửa đời, có lẽ đến chết cũng không thể nghĩ rằng mình sinh ra một nhi tử to gan lớn mật như thế, nháy mắt xụi lơ. Mệt hắn đầu óc cũng nhanh nhạy, dứt khoát quyết định, trước khi ngất xỉu qua còn không quên lấy trường mâu trong tay quá thị vệ đánh xuống vài, Dương Mặc nằm bò ngay tại chỗ.
Những người khác đều kinh ngạc đến ngây người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-huyen-lenh-tieu-ngo-tac/1117867/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.