Cũng không biết là cố ý hay vô tình, Bàng Mục đại mã kim đao* ngồi ở bàn đối diện cửa nhà bếp, Yến Anh cùng Đường Khê vừa mới vào cửa, hắn liền nhàn nhạt liếc mắt nhìn sang.
*: hào sảng; khí thế to lớn.
Hai người cảm giác như bị kim đâm, đều cả kinh, thầm nghĩ người này sao lại đến?
Nếu là ngày thường, bọn họ đương nhiên muốn đến bắt chuyện, nhưng hôm nay……
Đường Khê cũng không biết có tâm tình gì, trong chớp nhoáng lòng bàn tay đã đổ đầy mồ hôi, lòng như nổi trống liếc về phía sư huynh Yến Anh.
Yến Anh lúc này cũng không rảnh quan tâm hắn, trong đầu nhanh chóng suy nghĩ: Tay chân của bọn họ từ trước đến nay đều rất sạch sẽ nhanh nhẹn, hơn nữa đại nhân đương nhiên cũng không đáng để nói cho bọn họ biết, cho nên Yến Kiêu hẳn cũng không biết chuyện này. Một khi đã như vậy, Định Quốc Công tất nhiên cũng không biết.
Nghĩ đến đây, Yến Anh trong lòng ổn định lại, treo lên bộ mặt kinh hỉ đan xen, vội vàng mang theo sư đệ tiến lên hành đại lễ, “Gặp qua Định Quốc Công, cũng không biết ngài đến đây lúc nào, nếu có chỗ chậm trễ, mong rằng thứ tội.”
Đường Khê sớm đã thói quen làm theo sư huynh, cũng vén áo choàng hành đại lễ.
Đại Lộc cũng không đề xướng việc gặp người liền quỳ, giữa các quan viên bình thường gặp mặt nhau chỉ cần vái chào bái lễ, nhưng đối với lần đầu tiên bái kiến người có chức vị quan tước cao nhiều hơn mình, thường sẽ quỳ lạy thể hiện sự tôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-huyen-lenh-tieu-ngo-tac/1117864/chuong-143.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.