Lại nói Lưu y chính gọi toàn bộ y sư, y công, dược công tới gặp mặt Tả Thiếu Dương, những người này đa phần tuổi nhiều hơn Tả Thiếu Dương, thấy y trẻ như thế mà đã đỗ thám hoa còn tới làm y chính thái y thự thì rất kinh ngạc, y chính phẩm trật thấp, nhưng là chức vụ làm việc thật, cần người có kinh nghiệm, trẻ như thế mà ở vị trí này chưa từng có, trước kia một vị y chính 40 tuổi đã coi là trẻ rồi, nhưng tuổi đó vẫn có thể làm cha của Tả Thiếu Dương.
Có điều mười người thì hết chín hoặc không kính phục gì, hoặc là ghét bỏ rõ ràng, Tả Thiếu Dương càng thấy mình dại, bây giờ bị chụp cho cái mũ cuồng vọng, coi thường y thánh rồi, mà y thì chẳng thể gặp từng người nói ra cái sai trong đó, nếu ở trong buổi giảng bài, tranh luận học thuật thì đã có thể tạo ra tiếng vang, khiến mọi người thực sự suy ngẫm.
Chuyện đã rồi, mỗi lần vấp ngã là một lần học khôn, sau này làm việc cần suy nghĩ cẩn thận hơn.
Gặp mặt xong, Tả Thiếu Dương bắt đầu tọa đường khém bệnh, thái y thự bọn họ khám bệnh phân khoa, giống bệnh viện hiện đại, khám bệnh chủ yếu là y công, y sư, châm công cùng với học sinh thực tập ở học quán thái y thự, giống như kiểu y tá hộ lý vậy, còn Tả Thiếu Dương, Mã y chính, Lưu y chính là các trưởng khoa, không tiếp nhận hẹn khám bệnh, chỉ khi nào ca bệnh nặng mới tới họ, còn nếu được mời đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-duong-tieu-lang-trung/2376452/chuong-437.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.