Quả nhiên lúc này chẳng có gì hiệu quả hơn cái ăn, chẳng bao lâu mọi người đã tới nơi, hơn bốn mươi người tất nhiên không thể tụ tập ở Quý Chi Đường được, tập trung ở chính đường tiền viện của Cù gia, ai cũng hoặc phù hoặc là gầy trơ xương, Nghê mẫu thậm chí không đi được nữa, dùng kiệu mềm khiêng tới.
Triệu Tam Nương dẫn cả hai đứa con theo, má teo tóp, còn đâu bóng dáng của quả phụ phong vận, hai đứa bé thì bụng tròn căng, hiển nhiên là ăn phải thứ khó tiêu hóa rồi.
Tả Thiếu Dương thấy nàng thở dài, hai bọn họ suýt chút nữa làm phu thê một ngày, ngồi xuống xoa đầu hai đứa bé:
- Tam thẩm, lát nữa ta kê đơn thuốc cho hai cháu nó uống, trước tiên thải mấy thứ linh tinh trong bụng ra, rồi uống ít cháo loãng, sẽ khôi phục nhanh thôi.
Triệu Tam Nương òa khóc thương tâm:
- Cám ơn cậu đại lang... Làm phiền cậu quá nhiều rồi, lương thực...
- Tam thẩm không cần nói nữa, ta biết hết rồi, đừng lo, ta sẽ đưa thêm lương thực, không cần tiền, thẩm cứ yên tâm mà ăn.
- Thật, thật sao?
Tả Thiếu Dương gật đầu, đợi mọi người vào chỗ, trò chuyện hỏi han xong xuôi, đi ra giữa phòng cao giọng nói:
- Cuộc chiến này không biết còn kéo dài tới khi nào, trong thành lương thực đã cạn, ngoài thành rau dại cũng bị ăn hết, tiếp tục thế này thì mọi người chỉ chết đói. Cho nên ta đã chuẩn bị đầy đủ lương thực cho mọi người ăn ba
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-duong-tieu-lang-trung/2376215/chuong-318.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.