Tả Quý nghe ra đây là lão mẫu và người nhà của Nghê đại phu rồi, không dám nhận cái lạy này, nhưng nam nữ thọ thọ bất tương thân, ông không thể đỡ dậy, vội quát Lương thị, Hồi Hương:
– Mau mau, đỡ lão nhân gia và mấy vị phu nhân lên, mau, đứng đó nhìn cái gì.
Lương thị là người thấy người khác khóc đều khóc theo, vừa đỡ Nghê mẫu dậy, vừa sụt sùi nói:
– Lão nhân gia có chuyện gì cứ nói, lão gia nhà ta giúp được thì nhất định sẽ giúp.
Nghê mẫu vái lạy:
– Hai đứa nhi tử bất hiếu của lão thân đắc tội với Tả lang trung, lão thân tạ tội thay chúng nó, đặc biệt là lão nhị, mong tả lang trung nể mặt lão thân cảm thông cho.
– Không dám, chuyện này vạn lần không dám.
Tả Quý vội vái lại:
– Có chút hiểu lầm, nói rõ rồi không sao hết.
– Tả lang trung đại nhân đại nghĩa, lão thân cảm kích bất tận.
Nghê mẫu đưa tay tiếp lấy đứa bé trong tay Nghê phu nhân:
– Đây là tôn nhi của lão thân, nó bị bệnh nặng, nghe nói Tả lang trung chuyên chữa bệnh nan y, nên tới cầu xin ngài cứu tôn nhi lão thân.
Nghê đại phu vốn tưởng lão mẫu tới giúp cầu xin Tả Thiếu Dương ra công đường làm chứng, đầu óc ông ta vốn hỗn loạn rồi, giờ mới nhớ ra nhi tử đang bệnh, cũng không tin Quý Chi Đường cứu được, nhưng còn nước còn tát, lão mẫu đã nói rồi, không nói thêm lời nào.
– Mau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-duong-tieu-lang-trung/2375847/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.