Lạc Ly đáp: “Ta biết. Truyền thuyết, thiên địa ngày nay của chúng ta vốn là một mảng hỗn độn, không ánh sáng không bóng tối, không sinh không linh. Sau đó Bàn Cổ sinh ra trong hỗn độn, không cam lòng yên tĩnh ảm diệt như thế, bổ tách hỗn độn, khai thiên tích địa, thanh khí bay lên làm trời, trọc khí lắng xuống làm đất!”
Thiên Đô sư huynh gật đầu nói: “Đúng vậy, nếu như Hỗn Nguyên lục tuyệt gọi là Bàn Cổ Phủ, lại là Phá Kén Trọng Sinh, với tính cách của các tổ sư chúng ta thì sao lại không có vấn đề chứ! Ám kiển đó còn gọi là Huyền Hỗn Độn Toái Phiến, chính là chí bảo toái phiến mà tổ sư Vương Dương Minh lưu lại, lưu lại cơ duyên cho hậu nhân.
Ngươi nhớ kĩ, sau khi nắm giữ Bàn Cổ Phủ thì không được sử dụng nó dù chỉ một lần. Bàn Cổ Phủ ẩn chứa sức mạnh thay trời đổi đất, phá diệt càn khôn, không được thiên địa bao dung, chỉ cần sử dụng một lần, thiên địa sẽ nhận định, sẽ không còn ý nghĩa nào nữa.
Chờ khi ngươi thí luyện, ngươi ở trong Huyền Hỗn Độn, nhớ phát ra búa Bàn Cổ Phủ thứ nhất của ngươi, đánh nát ám kiển. Đến khi đó ngươi sẽ biết huyền cơ trong chuyện này!”
Lạc Ly ôm quyền nói: “Đa tạ sư huynh chỉ điểm!”
Thiên Đô sư huynh cười ha ha một tiếng, nói: “Đừng nói bí mật này có bất cứ ai khác, mỗi người đều có duyên pháp của mình. Chỗ tốt trong huyền cơ sẽ không làm Thái Bạch Chân Tiên Túy Long Tửu này của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-dao-doc-hanh/2527386/chuong-253-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.