Ba người hoàn thành nhiệm vụ cứu viện, xoay người rời khỏi, Vương Ngũ ở phía sau bọn họ nói: “Đa tạ sư bá đến cứu viện! Cung tiễn sư bá!”
Mọi người cũng nói theo như thế.
Chờ Hổ Thiện chân nhân biến mất, Vương Ngũ thở một hơi dài, nói: “Đi thôi, chúng ta đi về, trở lại Đại Danh phủ, mọi người mau thu thập hành lý, lập tức rời khỏi chốn thị phi này!”
A Tửu nói: “Ta đã nói, Lạc Ly là thiên tuyệt họa tinh, các ngươi xem, đi tới nơi nào nơi đó gặp chuyện không may, trước đó hoàn hảo, người này vừa tới đã khiến một tả đạo biến mất!”
Lạc Ly thở dài một tiếng, nói: “A Tửu sư huynh, xin đừng nói!”
A Tửu cười ha ha, nói: “Đi thôi, đi thôi, ngươi đã làm rồi mà còn sợ người khác nói nữa, chúng ta mau nhanh chan chạy trốn về thôi!”
Nói xong, mọi ngượi ngự kiếm bay lên, Vương Ngũ nhìn qua, nói: “Lạc Ly cùng Lục Chu đều có chim đại bàng, thả ra ngoài đi, ài, ta mệt quá không muốn ngự kiếm đi đường nữa!”
Tất cả mọi người đều như thế, thân thể đều mệt nhọc, không muốn ngự kiếm phi hành, Lạc Ly cùng Lục Chu nhìn nhau, hai người cùng nhau thả ra lễ vật mà Thiên Đô đưa cho bọn họ.
Hai con chim đại bằng nháy mắt xuất hiện, chỉ thấy hai con chim đại bàng này, một con màu vàng, một con toàn thân lôi điện.
Hai con chim đại bàng thu cánh lại, hai chân chồm hỗm, thân hình lớn khoảng mười trượng, hai mắt vàng ánh như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-dao-doc-hanh/2527246/chuong-213-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.