Nháy mắt, trong đầu Lạc Ly xuất hiện một cảnh tượng, chính là chỗ thủy lao trong đại điện bọn họ bị nhốt! Ở cuối khung cảnh này ngưng kết một bàn tay tượng đá, chỗ đó giống như có cơ quan bí mật, hẳn là cơ quan mở ra bảo tàng!
“Ra rồi!” Nháy mắt Lạc Ly lĩnh ngộ, bóng đen dưới đèn, bảo tàng ở ngay trung tâm đại điện Thiên Lãng môn, bên dưới thủy lão mà mình cùng nhưng người khác bị nhốt.
Lạc Ly quay đầu đi tới đại điện đó, đi vào đại điện, Lạc Ly dựa theo cảnh tượng xuất hiện trong đầu, tìm kiếm cơ quan, đến sau một pho tượng, ấn nhẹ một cái, nổ đùng đùng, một cổng sáng mở ra. Thì ra bảo tàng không phải giấu trong lòng đất như Lạc Ly tưởng tượng mà giấu trong thứ nguyên không gian, khó trách mọi người không ai tìm thấy, cánh cổng sáng kia chính là lối vào.
Lạc Ly đi vào cổng sáng, nháy mắt không gian xoay chuyển, hắn đi vào một căn mật thất, mật thất này không lớn, mới có ba trượng, chỉ thấy một quang đoàn hình hồ lô khoảng ba thước bay lơ lửng trong không gian! Trong quang đoàn đó có vô số mặt người đang gào thét, thoạt nhìn đều là con nít, đồng nam đồng nữ, khoảng chừng sáu ngàn sáu trăm sáu mươi người!
Đây chính là Lục Lục Chân Nguyên Hồ Lô, Lạc Ly đưa tay chạm vào, nhất thời cảm nhận được tiếng khóc la của những đứa bé này, nháy mắt một kế hoạch xuất hiện trong lòng.
Lạc Ly ôm lấy nguyên thể Lục Lục Chân Nguyên Hồ Lô, thứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-dao-doc-hanh/2527244/chuong-212.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.