_Trạch Siêu...chúng ta có thể ở riêng được không?
Lâm Tương Y nhìn hắn bằng đôi mắt long lanh chứa đựng sự đau khổ không thể nói ra, hắn mím môi, nhận ra trong cô có cái gì đó không muốn bày tỏ, gặng hỏi sẽ làm cô thêm đau đầu, hắn phiền não nhếch môi
_Ra ngoài hết đi
An Thuần Hy muốn xem cô sẽ hành động thế nào, nhưng không thể nán lại trong phòng mãi, ả ta nghĩ cô đã không nói ra chắc chắn sẽ không nuốt lời nên đành bỏ ra ngoài chờ đợi thời cơ khác.
_Em muốn gì tôi đều đáp ứng
Hoa Trạch Siêu nhìn trong cặp mắt trong veo là một ý định thỉnh cầu điều gì đó, có lẽ khó nói ra nhưng hắn hiểu được, từng cử chỉ của cô hắn đều ghi nhớ chúng làm hắn khó chịu mỗi khi cô buồn phiền
_Tôi muốn...về nhà tôi
_Không được
Hắn bực tức nghiêm giọng, hắn đã nói nhiều lần về việc này, chuyện xa cô một giây thôi hắn cũng không muốn làm sao để cô sống xa hắn được
_Nhưng...
_Không nói nhiều cái gì cũng được, chuyện này thì không? Nói...ở Phàm gia này ai ức hiếp em? Có phải là An Thuần Hy?
Hoa Trạch Siêu nắm lấy bàn tay gầy thật chặt, đôi mắt thâm sâu nhìn cô, cơ mặt căng thẳng thấy rõ
_Không...không phải, chỉ là tôi nhớ chị tôi
_Thật chứ?
Hắn xoa đầu cô gặng hỏi, nhìn vết thương ở cổ cô hắn không yên tâm cho lắm
_Thật mà
_Thỏ nhỏ, em nói dối rất tệ, em không thoải mái vậy chúng ta về lại Tập Đoàn sống, tôi sẽ thường xuyên về đây thăm bố mẹ, chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-boss-co-quyen-nguoc-em/748667/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.