Một cuộc vây bắt oanh oanh liệt liệt, cuối cùng diễn biến thành một vở hài kịch hoang đường. Thiên Đình không chỉ bỏ ra cái giá cực lớn là năm mươi vạn đại quân, càng đâm lao phải theo lao, không thể không đối mặt với một cục diện không thể chỉnh đốn.
Thân ở Đâu Suất cung, Phong Linh dùng một phong thư giả đến không thể giả hơn để đòi mang Khỉ Đá đi.
Ai cũng nhìn ra được, nhưng không ai muốn xé toạc ra, bởi vì tất cả đều đã bị kéo xuống nước.
Đối với bọn họ, phong thư này đã trở thành cái khố che chắn cuối cùng.
Khi một đám thiên tướng vọt vào thiên lao, Na Tra thậm chí còn không kịp phản ứng có chuyện gì xảy ra, Khỉ Đá đã bị mang đi.
Dọc theo đường đi, mặc cho Khỉ Đá hỏi thế nào, mắng chửi thế nào, cũng chẳng có ai đáp lại hắn nửa câu.
Hắn bị giữ nguyên xích khóa đưa thẳng lên tầng trời thứ ba mươi ba. Ở cửa Đâu Suất cung, hắn nhìn thấy Phong Linh đang khóc như mưa.
Mặc kệ đám thiên tướng, Phong Linh nức nở ôm lấy con khỉ toàn thân là máu.
Tách tay Phong Linh ra, Khỉ Đá cố nặn vẻ tươi cười:
- Ta vừa mới chửi mắng bọn chúng... Muội khóc thế này, ta thật mất mặt đấy.
Phong Linh đưa tay lau đi máu đen trên mặt Khỉ Đá, nhẹ giọng nói:
- Mặt mũi có quan hệ gì, còn sống mới là tốt.
- Mặt mũi sao lại không quan hệ gì được? Ta là Mỹ Hầu Vương, dưới trướng trăm vạn đại quân đấy. Sĩ khả sát bất khả nhục.
Phong Linh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1150172/chuong-384.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.