Thân thể Phong Linh đã không còn gì đáng ngại.
Đám thuộc hạ bưng cháo, thêm chút đồ chay để ăn kèm đã sớm chuẩn bị từ trước.
Dựa vào chiếc bàn thấp được đặt trên giường, Phong Linh mỉm cười ngọt ngào, lau nước mắt, há miệng ngậm lấy thìa cháo Khỉ Đá đút tới, nuốt xuống.
Vào giây phút này, cảm giác hạnh phúc chưa bao giờ có dâng trào, khiến Phong Linh cứ thấy lâng lâng. Cảm giác này như thể đang ngâm mình trong hũ mật vậy.
Khỉ Đá vẫn lẳng lặng nhìn nàng, mặt mang theo ý cười, cúi đầu thổi thổi cháo nóng hổi trong thìa, đút cho Phong Linh.
Vốn mấy lời trách cứ đã chuẩn bị khi đến nơi nàng lại không thể nào nói ra miệng được.
- Ăn xong thì lo nghỉ ngơi đi. Chờ ngày mai, ta dẫn muội đi dạo địa bàn của ta.
- Địa bàn của huynh?
- Đúng.
Khỉ Đá nói với vẻ tự hào:
- Hoa Quả Sơn chính là địa bàn của ta, có mấy vạn yêu quái theo ta lăn lộn. Bây giờ ta là vương của bọn họ. Ở nơi này, chẳng ai dám ức hiếp muội.
Vẻ mặt đó như thể một đứa trẻ đang nóng lòng muốn khoe khoang.
Phong Linh hơi sững sờ, siết chặt góc chăn, nhỏ giọng hỏi:
- Nhiều yêu quái như vậy, Thiên Đình không tới vây quét sao?
- Tất nhiên có rồi.
Khỉ Đá cười nheo mắt, lắc lắc nắm đấm:
- Lúc đó phải xem vũ lực, bọn chúng đã bị ta diệt mất một vạn đại quân.
Lông mày Phong Linh nhíu chặt:
- Như vậy có phải... quá nguy hiểm không?
- Ừ, rất nguy hiểm.
Khỉ Đá yên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1150008/chuong-221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.