- Phong Linh... Đến đây?
Khỉ Đá nghe thấy tin này thì ngây ra một chút.
Yêu quái đến báo tin gật gật đầu.
- Thuộc hạ phát hiện cô ấy ở trên bờ biển.
Không đợi yêu quái kia nói xong, Khỉ Đá đã chạy ra khỏi Thủy Liêm động, vừa vặn gặp Hắc Tử ôm lấy Phong Linh hôn mê trở về.
- Khỉ Đá ca, đây có phải là...
Khỉ Đá không nói gì.
Trong mưa phùn mờ ảo, vành mắt của hắn đã có chút ươn ướt.
Cách biệt đã sáu năm, nàng đã trưởng thành rồi, đã là một đóa mẫu đơn, khoác lên mình bộ váy tím dài, không phải đạo đồng mặt tròn như xưa nữa. Nhưng Khỉ Đá vẫn nhận ra ngay nét mặt dáng mày ấy.
Thoáng nhận định, hắn đi đến trước mặt Hắc Tử, nhẹ nhàng sờ lên mạch môn của Phong Linh.
- Chắc là do sóng thần.
Hắc Tử ấp úng nói:
- Đệ đã phái người đi mời Dương Thiền tỷ, nhưng không biết tỷ ấy có thể đến không?
- Sóng thần sao?
Hắn rút ra Định Hải Thần Châm, không ngờ ảnh hưởng tới nàng.
Khỉ Đá giơ tay lên, vô số luồng linh lực bao trùm khắp người Phong Linh, lập tức tẩy sạch nước biển trên thân thể nàng.
- Nàng không sao cả.
Khỉ Đá ôm Phong Linh đi về phía sau, nói:
- Đệ đi tìm Dương Thiền xin mấy khỏa đan dược tăng cường huyết khí là được.
- Vâng.
Hắc Tử ngơ ngác gật gật đầu.
Vào trong Thủy Liêm động, Khỉ Đá tự mình dàn xếp cho nàng ở gian phòng cách vách. Đây là đãi ngộ mà chưa ai từng có.
Sau khi Khỉ Đá làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1150007/chuong-220.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.