Bước ra cửa cung, tiếng thét chói tai của Ngao tứ công chúa nhanh chóng đưa tới toàn bộ thủ vệ Long cung. Trên mặt đất là tầng tầng lớp lớp lính tôm tướng tép, giữa không trung lơ lửng các loại yêu tinh kỳ dị từ biển sâu, thoáng cái đã chặn cửa cung từ trong ra ngoài từ trên xuống dưới chật như nêm cối.
Ngẩng đầu nhìn lên, có ba con cá voi yêu khổng lồ từ đỉnh đầu chậm rãi lướt qua.
- Ngươi nói, bọn hắn có chắn được ta hay không? Áp trại phu nhân.
Khỉ Đá mỉm cười, ánh mắt chậm rãi liếc Ngao Thính Tâm đang bị khiêng trên vai.
Nhìn chằm chằm Khỉ Đá, Ngao Thính Tâm nhíu chặt lông mày, cắn môi suy nghĩ hồi lâu, thẳng đến nghẹn đỏ mặt, mới thấp giọng nói:
- Tránh ra.
- Tránh ra?
Một con cua tướng quân ngăn ở phía trước trợn tròn mắt.
Những tiểu binh khác cũng đưa mắt nhìn nhau, không rõ nguyên do.
- Có nghe hay không! Kêu các ngươi tránh ra đấy!
Giác Xà thừa cơ vội vàng chạy ra thể hiện.
Bất quá gã rất nhanh teo lại, bởi vì các binh tướng kia chẳng những không định tránh ra, vì bị bức bách mà còn tiến lên hai bước, vòng vây dần thu hẹp.
Thấy thế, gã cùng với cá mập tinh vội vàng rụt về.
- Đại vương, bọn họ không nhường đường, làm sao bây giờ?
Khỉ Đá khinh bỉ liếc gã một cái.
Tên này tuy cao to, nhưng lại là một tên hèn. Khó trách sẽ bị thiên quân đuổi theo khắp thế giới.
Cua tướng quân đưa tay triệu hồi một đám binh tướng, bản thân hắn hóa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1150002/chuong-215.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.