Lúc cuộc tiễu trừ yêu ở Tây Ngưu Hạ Châu đang tiến vào giai đoạn cuối, Đông Hải Long cung mới xác định được cuộc chiến xảy ra ở ngay cửa nhà mình.
- Nói vậy ngày đó Hoa Quả Sơn thật sự đánh bại đội quân của Quảng Mục Thiên Vương Nam Thiên Môn?
Lão Long Vương vuốt râu hỏi.
- Hẳn vậy.
Quy thừa tướng chắp tay nói:
- Chỉ là Lý Tịnh hình như không muốn để người ngoài biết được chuyện này, còn chưa báo lên Thiên Đình. Nếu không phải tam thái tử thông qua con đường khác biết được, chuyện này quả là như một đám mây mù, không nhìn thấy rõ được.
- Không muốn để người khác biết?
Lão Long Vương hơi nhướng mày, mắt híp lại thành một đường thẳng.
- Đúng vậy.
- Tổn thất một vạn thiên binh, cửa biển của Hoa Quả Sơn đỗ đầy chiến thuyền bị vứt bỏ của Nam Thiên Môn, chẳng lẽ còn giấu được hay sao? Hành động lần này của Lý Tịnh thật khiến người khó hiểu mà.
Nói đến đây, lão Long Vương lại nhìn về phía Ngao Thính Tâm ở một bên khác.
Ngao Thính Tâm hơi cúi người, nói:
- Theo nữ nhi thấy, chỉ sợ trận chiến này không phải chiến bại đơn giản như vậy.
- Ồ?
- Con người Lý Tịnh bụng dạ cực sâu, lại giỏi quyền mưu. Nếu không phải bị bức ép, chắc chắn sẽ không mạo hiểm giấu giiếm chuyện này. Chiến bại rất mất mặt, nhưng giấu giếm chiến báo thì sẽ càng khó coi. Cho nên...
Ngao Thính Tâm che miệng cười. Giữa hàng mày đều là sự dịu dàng, lại nói tiếp chuyện triều đình vốn không thuộc việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149997/chuong-210.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.