Hắc Giao bị nhuộm thành màu đỏ tươi đang thở dốc nặng nề, lướt qua những dãy núi liên miên trên mặt đất, chạy trốn cả một đường, cuối cùng ngã xuống bên cạnh một con suối nhỏ, khiến cát bụi bay đầy trời. Gã hiện ra hình người, nằm ngửa trên mặt đất thở hừ hừ, từng ngụm máu tươi trào ra khỏi miệng.
Mi Hầu Vương vội vàng chạy đến, ngồi xổm bắt mạch của Giao Ma Vương, lúc lâu mới buông ra, nhìn về phía Ngưu Ma Vương bên cạnh thở dài:
- Không đáng ngại.
Chạy sau Giao Ma Vương, Sư Đà Vương che chở Bằng Ma Vương đang bị thương cũng nhanh chóng bay tới.
Lúc hạ xuống đất, cả người Bằng Ma Vương đều ngã xuống, không kìm được thở hổn hển, lông vũ nhiễm máu của gã rơi rụng đầy đất. Gã cười điên cuồng:
- Mẹ nó, cuối cùng đã giữ được một mạng. Ha ha ha ha, mạng lão tử vẫn chưa tuyệt được! Ha ha ha ha!
Gã cười đến khi thở không nổi, ho khan một trận, vươn tay vỗ Sư Đà Vương bên cạnh nói:
- Vừa nãy cảm ơn ngươi, lão tứ. Ca sẽ không quên ngươi.
- Thế mà không ai có chuyện gì cả?
Ngưu Ma Vương không nhịn được nhíu mày.
Sư Đà Vương liếc mắt nhìn Giao Ma Vương giống như sắp chết đến nơi, vươn tay đẩy áo giáp trên người nói:
- Không biết tại sao, thế tiến công của thiên quân lại đột nhiên giảm mạnh.
- Giảm mạnh? Chẳng lẽ là bọn chúng cố ý thả các ngươi chạy?
Ngưu Ma Vương sững sờ như đang nghĩ đến điều gì đó.
Qua lúc lâu, gã quay người rời đi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149996/chuong-209.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.