Dịch: alreii
Biên: †Ares†
Trong căn phòng nho nhỏ ánh đèn chập chờn, Dương Tiễn và Khỉ Đá ngồi xuống đối diện nhau, không nói một lời.
Ngao Thốn Tâm bên cạnh cúi đầu, cũng nín thinh. Ngoài cửa, Dương Thiền dè dặt dán tai lên cửa nghe lén. Ngao Thính Tâm dựa vào góc tường ngẩn người, sâu kín thở dài.
Trong căn phòng nho nhỏ, bầu không khí vô cùng nặng nề, khiến cả người Khỉ Đá không thoải mái.
Cứ ngồi lặng im như vậy, Dương Tiễn vẫn luôn nhìn Khỉ Đá.
Qua hồi lâu, Khỉ Đá rốt cuộc không nhịn được nói:
- Có thể dứt khoát được không? Ngươi thế này ta không quen lắm.
Dương Tiễn vẫn không nhanh không chậm quan sát Khỉ Đá, hít sâu hai hơi, như là đang kìm nén cảm xúc dao động của mình, chậm rãi nói:
- Ngươi xuất thân Hoa Quả Sơn, hiện là đệ tử thứ mười của Tu Bồ Đề, đúng không?
- Đúng.
- Ngươi và Thiền nhi, phát triển đến mức độ nào rồi?
- Hả?
Khỉ Đá lập tức ngơ ngác.
Dương Tiễn khẽ thở dài, nhẹ giọng nói:
- Ngươi là một yêu quái, cho dù là đệ tử của Tu Bồ Đề, cũng là một yêu quái. Cho dù tư chất của ngươi tốt thế nào, thực lực mạnh ra sao, vẫn chỉ là một yêu quái. Ở trong mắt Thiên Đình, ngươi chỉ có thể là một yêu quái, chuyện này ngươi hiểu chứ?
Lời này nghe như thể đang khiêu khích.
Khóe miệng Khỉ Đá khẽ giật giật, nhếch miệng nói:
- Muốn đánh thì cứ nói thẳng, không cần lôi mấy chuyện không liên quan này ra.
Tay của hắn đã sờ lên cây Hành Vân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149980/chuong-193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.