Dịch: alreii
Biên: †Ares†
Trong lối đi nhỏ tầng trên Thủy Liêm động chật hẹp chen chúc một đống yêu quái. Cách bọn chúng không xa, Khỉ Đá và Ngọc Đỉnh đang ngồi xổm, cách một cánh cửa gỗ mỏng lắng nghe tiếng cãi nhau truyền ra từ bên trong phòng.
- Muội có biết mình đang làm gì không?
Dương Tiễn trên người vẫn mặc áo giáp vỗ một chưởng lên bàn, khiến bụi bặm văng tung tóe:
- Hắn là một con yêu quái, muội lại theo hắn điên?
Dương Thiền ngồi trên ghế ghỗ mặt không cảm xúc, lạnh lùng nâng mắt nói:
- Huynh khẳng định không phải là hắn theo ta điên à?
Dương Tiễn hơi sững sờ.
- Huynh không phản thiên, huynh bất hiếu, còn không cho phép người khác phản thiên, người khác hiếu thuận sao? Thù của phụ mẫu không đội trời chung, huynh có thể quên, nhưng ta không quên được. Lão già Ngọc Đế, sớm muộn gì ta cũng sẽ chém lão thành muôn ngàn mảnh, huynh cứ đợi mà xem đi!
- Muội!
Dương Tiễn nhất thời nghẹn lời, thở hổn hển, đi lui đi tới trong phòng. Một lúc lâu sau, y mới quay người nói với Dương Thiền:
- Thiên Đình là gì, không phải muội không biết. Muội đối nghịch với Thiên Đình... Muội có biết đồng tử của Thái Thượng Lão Quân đã sớm ẩn nấp ở Hoa Quả Sơn không! Muội tưởng tình hình nơi này Thiên Đình không hay biết gì cả sao? Đại quân của Nam Thiên Môn đã chuẩn bị xuất phát, đến lúc đó, ta sợ muội chết không toàn thây đó.
- Huynh sợ chết?
Dương Thiền cắn môi chậm rãi ngẩng đầu, hốc mắt ửng đỏ. Nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149979/chuong-192.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.