Dịch: Thiên Tình
Biên: †Ares†
Linh Tiêu bảo điện.
Một thiên binh hấp tấp từ ngoài điện chạy vội vào, khi nhìn thấy Thiên Bồng, thấy binh giáp cả điện thì cả kinh. Thận trọng lách qua, thiên binh quỳ xuống, tấu trình:
- Khởi bẩm bệ hạ, trên cây nguyệt, đóa hoa của Thiên Bồng Nguyên Soái, nở rồi!
- Nở hoa?
Tất cả tiên gia đều lắp bắp kinh hãi.
- Ngươi nhìn rõ chưa? Nở thật à?
- Sao có thể, Nghê Thường tiên tử chết rồi, sao còn có thể nở hoa?
- Không thể nào, nên héo tàn mới đúng!
- Đúng vậy đúng vậy, một phương bỏ mình, nhân duyên đứt đoạn, nên héo mới phải.
- Nhất định nhìn lầm rồi, nhìn lầm rồi.
- Lẽ nào đóa hoa không phải dành cho Nghê Thường tiên tử?
Chúng tiên gia nghị luận sôi nổi, đưa mắt nhìn nhau, không ai nói ra được nguyên do.
Hồi lâu, Ngọc Đế phẩy tay áo, mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm Thiên Bồng, chậm rãi từ long ỷ đứng lên, cao giọng nói:
- Việc này quá mức quái dị, khác với lẽ thường, đợi trẫm và Thái Thượng Lão Quân thương nghị rồi tiếp tục quyết định. Người đâu, trước giam Thiên Bồng lại, nhốt vào Thiên Lao!
- Rõ!
Binh tướng bốn phía lao về phía Thiên Bồng.
Dòng khí mạnh từ trên người Thiên Bồng xoáy cực nhanh, nháy mắt đánh tan mây mù lượn lờ trên điện.
Linh lực khổng lồ đang hội tụ.
Một đám binh tướng dồn dập nắm chặt binh khí, thất kinh lui về phía sau, nuốt nước miếng, không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Toàn bộ tiên gia đều cực kỳ hoảng sợ, ngay cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149954/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.