Dịch: Hoangtruc
Biên: Spring_Bird
- Lại thêm một tên?
Khỉ Đá ngẩng đầu lên, bất đắc dĩ cười cười, rồi cúi đầu tiếp tục đọc tấm thẻ tre trong tay.
- Không cần phải lo lắng. Chỉ là hai tên có tu vi tạm được mà thôi. Huống hồ chúng ta đã biết rõ sự tồn tại của đối phương. Ngoại trừ vài thứ thật sự không thể che giấu được thì bọn chúng cũng không tra xét được gì nữa cả.
Khỉ Đá thở dài nói:
- Thái Thượng căn bản không nghĩ đến chuyện bọn chúng có tra xét được chuyện gì đâu.
- Hả?
Dương Thiền khẽ nhăn mày, không hiểu nhìn Khỉ Đá chằm chằm.
- Đó là hai đồng tử cảnh giới Luyện Thần. Chuyện này mà trọng đại, chẳng lẽ trong tay Thái Thượng không xuất ra được hai tên tu sĩ cảnh giới Hóa Thần?
Khỉ Đá cũng không ngẩng đầu lên, tiện tay cuốn thẻ tre trong tay lại rồi quăng qua một bên. Sau đó hắn lại mở quyển khác ra, tiếp tục chăm chú đọc.
Dương Thiền nghĩ sơ qua, chợt mở to hai mắt như bừng tỉnh hiểu ra. Có điều nàng nhanh chóng nheo mắt lại, vẻ mặt đầy nghi kị:
- Ngươi nói vậy cũng có chút đạo lý. Có điều, nếu là vậy, sao ông ta còn muốn phái người đến?
- Làm ra vẻ là đủ rồi. Ngộ giả đạo chú ý suy diễn, Thái Thượng đã là Ngộ giả đạo cực hạn, tu vi có là phá Thiên Đạo cũng vẫn là cực hạn. Suy diễn, có thể diễn xuôi cũng có thể diễn ngược. Chỉ làm ra vẻ, như dù là thật hay giả thì chuyện của chúng ta cũng đã bị đẩy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149949/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.