Dịch: †Ares†
Biên: †Ares†
Tờ mờ sáng, một thiên binh được hai thiên binh khác hộ tống, bước lên boong của một chiến hạm.
Thiên binh đó run rẩy quỳ rạp xuống đất, hai tay ôm quyền, lại mãi không nói ra lời.
Thiên Hành mặt không đổi sắc đứng trước mặt thiên binh kia, mở to mắt hỏi:
- Mộc Lý Kỳ đâu?
- Mộc... Mộc Lý Kỳ tướng quân bị U Tuyền Tử giữ lại. Ông ta nói là... nói là để tướng quân ngài tự mình đi gặp ông ta.
Thiên binh kia cúi đầu thật thấp nói, thân hình run lên, tựa như mới trải qua chuyện rất đáng sợ.
Mặt Thiên Hành lập tức tím tái lại.
Một thiên tướng đứng cạnh đó quát lớn:
- Nói rõ ràng! Cuối cùng là sao lại thế này!
- Ta... chúng ta làm theo lệnh, muốn lẻn vào U Tuyền cốc. Nhưng U Tuyền cốc kia có mê trận ở khắp nơi, đảo lộn cả trên dưới trái phải trước sau, ngay cả Mộc tướng quân cũng không có cách nào, căn bản không vào được. Thậm chỉ cả lui cũng không lui được. Sau đó U Tuyền Tử xuất hiện...
- Lão ta tự mình ra?
Thiên Hành vội hỏi.
Thiên binh kia nuốt ngụm nước bọt, thần sắc có chút hoảng hốt nói:
- Không... không có, chỉ là ảo ảnh và truyền âm, chúng thuộc hạ không gặp được chân thân của ông ta. Sau đó ông ta nói chúng thuộc hạ tự tiện vào U Tuyền cốc, giữ các đồng liêu khác lại, bao gồm cả Mộc tướng quân, chỉ thả một mình thuộc hạ về báo tin, để...
Thiên binh kia hơi ngẩng đầu lên liếc nhìn Thiên Hành một cái, nhắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149934/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.