Dịch: †Ares†
Biên: †Ares†
Dưới ánh trăng, bốn thiên quân mở cánh, bay sát mặt đất, dọc theo cánh rừng. Từng bóng cây cối xẹt nhanh qua bọn họ, thoáng cái đã đến đỉnh núi.
Đứng trên đỉnh núi, thiên tướng cầm đầu nhìn vào trong cốc.
Sơn cốc to lớn lúc này nằm gọn trong tầm mắt gã, tiếc rằng chỉ toàn là bóng tối, chẳng thấy gì cả.
Ở khoảng cách xa như vậy, gã cũng không cảm giác được gì.
- Xem ra vẫn phải vào cốc mới được.
Ba thiên binh phía sau tiến sát về thiên tướng cầm đầu.
- Mộc tướng quân, vào thẳng từ đây sao?
Một thiên binh hỏi.
Thiên tướng đứng cạnh vách núi, khom người, nheo mắt, cẩn thận cảm giác.
Hồi lâu sau, mở mắt ra, gã cúi đầu, nhặt lên một viên đá thử ước lượng, rồi lại thả xuống:
- Không cảm nhận được pháp trận phòng ngự dao động, nhưng không biết có loại pháp trận bị động không.
Nghĩ, gã không khỏi thở dài:
- Bản thân ta hy vọng có thể cảm nhận được một hai cái pháp trận, không cảm nhận được ngược lại...
Ngược lại trong lòng càng thêm thấp thỏm.
Chân mày của gã không khỏi hơi nhăn lại, mồ hôi to như hạt đậu chảy xuống từ trán.
Lúc nhận được mệnh lệnh này, thiếu chút nữa gã phun máu.
Muốn lẻn vào địa bàn của U Tuyền Tử thuộc Tà Nguyệt Tam Tinh động...
Hiện tại, rốt cuộc gã biết tại sao Thiên Hành lại để một thiên tướng cảnh giới Hóa Thần như gã tự mình dẫn đội điều tra. Ngay từ ban đầu, Thiên Hành liền hạ quyết tâm ngoài cốc không tìm thấy thì để gã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149933/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.