Dịch: Hoangtruc
Biên: Spring_Bird
Sơn môn cực lớn cao năm trượng kéo dài qua khe núi, bên trên là dây leo che kín theo năm tháng. Tấm bảng lớn với ba chữ to "Núi Côn Lôn" tựa như một vị thiên tướng đang vung binh khí bay múa.
Phía sau bảng hiệu là thềm đá nối thẳng lên mây, cao vút tận trời.
Dãy Côn Lôn kéo dài vạn dặm, không thấy giới hạn, bốn phía đều là núi cao vút trong mây như thể từng cây cột trụ chống trời.
Hùng vĩ, núi Côn Lôn cho khỉ đá ấn tượng đầu tiên là như thế.
Bốn đạo đồ mặc đạo bào màu xám, cầm phi kiếm trong tay, tướng mạo đường hoàng đứng trước cửa sơn môn.
Đạo đồ cầm đầu đưa tay ngăn ba người lại.
Lăng Vân Tử vội vàng móc bái thiếp đã chuẩn bị từ trước trong áo ra, đưa qua:
- Chúng ta từ Linh Đài Phương Thốn sơn Tà Nguyệt Tam Tinh động, phụng lệnh gia sư Tu Bồ Đề tổ sư mà đến. Muốn gặp Thái Ất chân nhân và Ngọc Đỉnh chân nhân.
Đạo đồ kia tiếp nhận bái thiếp mở ra, nhìn kỹ một phen, hai tay đưa trả Lăng Vân Tử, chắp tay nói:
- Hóa ra là Lăng Vân sư thúc, ngưỡng mộ đại danh đã lâu. Thái Ất sư tôn sớm đã dặn dò xuống, nếu sư thúc có đến không được tiếp đón lãnh đạm.
Lăng Vân Tử mỉm cười gật đầu, quay đầu lại nhìn thoáng qua khỉ đá, rất là đắc ý, ý khoe thanh danh mình lan xa.
Nào biết đạo đồ tiếp một câu nữa:
- Mời hai vị theo ta vào núi, chẳng qua con yêu hầu này...
Khỉ đá dựng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149840/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.